Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
16/03/2010 23:03 # 1
casper
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 10/50 (20%)
Kĩ năng: 21/40 (52%)
Ngày gia nhập: 05/02/2010
Bài gởi: 110
Được cảm ơn: 81
Dì nhỏ của tui


Dì nhỏ của tôi!
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng (bút danh: Caycodai)
Nguồn Sưu tầm
Một bàn tay đàn ông xấu xí, thô thiển đang từ từ giơ ra trước một cặp mông phụ nữ căng tròn.
"Tét!" - Một âm thanh đủ để giết chết người đằng sau vang lên. Và bàn tay người đàn ông xấu số đang đơ ra, khốn khổ kiểu bị bắt quả tang.

- Thằng cha này, mày làm cái gì đó? Sao mày dám vỗ mông bà hả? - Chủ nhân cặp mông rống lên những tiếng chửi kinh hoàng.
- Ơ, tôi... tôi..... Ko phải là tôi... mà là con bé kia... - Người đàn ông quơ tay chỉ. - Ơ đâu rồi?
- Bà bắt đc quả tang rồi mà mày vẫn còn chối à.... - Những tiếng chửi lại rống lên, ầm vang cả một góc chợ.

****

- Cho đáng đời cái tội dám định dê gái giữa đường giữa chợ. Mà công nhận cặp mông của cái bà chị này "mẩy" thật. Sướng cả tay. -"Phập, phập", "Rộp, rộp.... rộp" - Hiiiiiiiiii, khổ thân bao nhiêu năm giữ gìn giờ đã bị "mất trinh mông" với mình. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải cảm ơn mình chứ bộ! Thà bị mình vỗ mông còn hơn cái thằng cha dê cụ vừa rồi! - Vừa đi nó vừa lẩm bẩm, vừa nhai táo tầu ăn ngon lành. Chợt "BINH".

- Á. Ko có mắt à?
- Người ta đang vội, đc chưa? - Nói rồi tên con trai lại cắm cổ chạy tiếp.
- Cái gì?.... Ê này thằng kia! - Nó thét với độ lớn có thể làm thủng lỗ tai các sinh vật như vi rút vi khuẩn bay xung quanh nó. Tên con trai dừng lại, ngoái cổ:
- Gì thế?

"Bốp" - Nguyên quả táo đã bị cắn 1 phần 4 bay cái vèo, trúng mục tiêu là cái đầu xù lông nhím.

- Á! Con nhỏ điên kia? Thích chết à? - Một ánh mắt đỏ ngàu vì giận dữ.
- Định làm gì hả? Đánh con gái à? Thích thì nhào vô! - Nó hất hàm.
- Đây ko phải thằng hèn!
- Ồ ôi, kinh nhỉ! Cũng biết đánh con gái là hèn cơ đấy!
- Con nhỏ kia, câm mồm lại ko thì đừng có trách!
- Sợ quá, sợ quá!

- Cô.... - Tên con trai đang định lao tới chỗ nó thì...: Kia rồi.... Mau lên, cậu chủ kia rồi.... - May cho cô lần này. Lần sau đừng để tôi gặp lại. - Dứt lời hắn lại cắm đầu cắm cổ chạy tiếp. Đám người toàn mặc đồ đen cũng chạy rượt đuổi theo, khiến nó cũng phải tránh đường. Bực mình, nó tức tối: "Sao mà rượt đuổi kinh thế. Chắc tên này ăn chộm tiền bạc của bố mẹ nên mới bị đuổi tóm về. Nhìn là đã biết chẳng tốt đẹp gì! Hừ, bực mình!"

Thế đấy, nó tên đầy đủ là: Trần Lệ Quân. Nó vẫn ấm ức ko hiểu sao bố mẹ nó bao nhiêu tên hay ko đặt đi đặt tên nó là Quân. Khổ, mẹ nó hồi mang bầu nó, chỉ mong là con trai, ai ngờ sinh ra nguyên một con vịt bầu. Thế là quyết định hạ bút ghi tên nó vào giấy khai sinh: Trần Lệ Quân. Có lẽ vậy, mà giờ nó mới mang cái bản tính đích thị của một thằng con trai. Gây chuyện là sở trường của nó. Ngày nào ko gây chuyện là ngày đó nó ko yên!

****

- Cô chủ về rồi à? Vào nhà đi, bà chủ đang chờ cô đó.
- Lại lão thầy tơ hớt mách lẻo gì đây mà! Thôi, cháu vào nhà đây ạ.

****

- Helo mẫu hậu xinh đẹp!
- Giờ cũng chịu về rồi đấy à? Đi học muộn có khác, về cũng phải muộn!
- Đâu có, tại lúc về con gặp một số chuyện.
- Gặp chuyện hay là gây chuyện? Tính cô tôi lại còn ko biết!
- Hiiiiiiiiiiiii. Thôi mà mẫu hậu iu quý của con. - Nó tiến tới, choàng tay vào mẹ nó, hun cái "chụt" rõ kêu vào má mẹ nó.

- Ko phải nịnh.
- Đâu có, mẹ xem này, mẹ giận, có nếp nhăn, mất hết cả đẹp!
- Thôi đi cô. Hôm nay thầy cô lại vừa gọi điện bảo là cô lại đi học muộn, mất điểm thi đua của lớp.
- Lão này điêu thế!
- Thầy giáo mà ăn nói thế à?

- Ko phải nhưng mà điêu thật! Con đi học muộn trốn đc cả bảo vệ lẫn thanh niên cờ đỏ mà. Lớp có bị trừ điểm nào đâu. Bịa chuyện kinh thế chứ!
- Thôi, ko nói nhiều, mai ko đi xe bus nữa, đi xe riêng của nhà!

- Ko đâu mẹ, con ko thích thế đâu. Đi học mà cứ như đại biểu cấp quốc gia ko bằng mà đi ô tô con của nhà chứ. Thôi được rồi, con hứa là mai sẽ dậy sớm, kịp chuyến xe bus và k đi học muộn nữa. Mẹ nhá! Đi mà mẹ! - Nó lại ôm cổ năn nỉ ỉ ôi mẹ nó.

- Rồi. Vào rửa tay thay quần áo còn ăn cơm!
- Ồ-ZE', THANK YOU MÉ! à nhầm mẹ! hiiiiiiiiiiiiiiiiii.

****
- Dạ thưa, đã tìm đc cậu chủ về rồi ạ! - Ông quản gia điềm đạm báo cáo.
- Mang nó vào đây gặp tôi! - Ông chủ Trịnh hớp hụm trà rồi nói.
....

- Bố bắt con về làm gì?
- Lại còn phải hỏi nữa. Bỏ học, đánh nhau, đi chơi ko chịu về nhà. Còn hỏi bố bắt con về làm gì! - Ông chủ Trịnh lớn tiếng.
- Thì đằng nào con trả bị đuổi học, đi học làm gì!
- Vậy à!.... Giờ thì bị đuổi rồi đó con! Vừa mới vào trường chưa đc một tháng, đã bị đuổi học! Thằng con trời đánh ạ, học chưa đầy 2 năm cấp III mà chuyển đến gần chục cái trường rồi? Bây giờ bị đuổi nữa, hỏi xem còn cái trường nào nữa để học ko?

- Trường đời!
- Cái gì! Con còn dám mở miệng nói thế à?
- Thì bố xem còn trường nào nữa đâu để mà học!
- Dạ, vẫn còn một trường nữa thưa ông! - Ông quản gia lại điềm đạm thưa.
- Trường nào vậy? - Ông Trịnh vội hỏi.
- Dạ, trường THPT Hoa Hướng Dương ạ!

****

- Lệ Quân! Dậy, dậy đi học con.
Nó nhăn nhó, với chiếc đồng hồ ra xem, rồi lại rúc vào trong chăn.
- Mới có.... 5h sáng mà mẹ...!
- Thì mới phải dậy, ko lại ko kịp xe bus rồi lại đi học muộn! - Khổ thế đấy, giá như nó biết đi xe đạp thì tốt. Đằng này gần 17 tuổi đầu rồi mà đến xe đạp nó cũng ko biết đi, chỉ biết ngồi sau xe người khác thôi. Trong khi tụi bạn nó còn cưỡi đc cả xe máy rồi ý chứ.

- Thôi mà mẹ!.... cho con.... ngủ thêm một tí nữa thôi!
- Thôi dậy đi con gái, dậy đánh răng rửa mặt còn ăn sáng nữa. Tính cô lề mề tôi lại còn ko biết - Mẹ nó nhất quyết kéo nó dậy khỏi chăn. Cuối cùng thì nó cũng phải rời khỏi giường và đi vào nhà vệ sinh.
- Đúng là cực hình, 7h mới vào lớp mà 5h đã phải dậy!

......
- Xong chưa vậy con gái? Mỗi đánh răng rửa mặt thôi mà sao lâu thế? Mất 15p rồi đó con! - Mẹ nó kéo cửa bước vào. Một cảnh tượng hãi hùng: Nó tay cầm bàn chải, miệng đầy kem đánh răng, nhưng đôi mắt thì nhắm chặt và cái đầu thì gật liên tằng! - Giời ạ, đánh răng mà cũng ngủ đc! Cái con bé này! Lệ Quân! - Tiếng la vang cả ngôi nhà!

......
- Mau thay quần áo đi còn xuống ăn sáng.
- Con biết rồi, mẹ ra ngoài đi, đứng đây nhìn con thay quần áo à?
- Cha bố cô, tôi là mẹ cô chứ ai! Thôi thay nhanh rồi xuống nhà, tôi xuống trước, ko dám nhìn cô thay đồ!
- Hì hì, mẹ xuống đi, con thay một loáng là xuống liền.

Nó mở tủ lấy quần áo. Đúng là đại tiểu thư có khác, quần áo la liệt, đầy cả một tủ lớn. Được cái phân loại rõ ràng, ko lẫn lộn linh tinh, quần áo đi học riêng, quần áo đi chơi riêng và cả quần áo mặc ở nhà lẫn lên giường đi ngủ cũng riêng nốt.

- Hôm nay là thứ 7 nhớ mặc đồng phục nghe con! - Mẹ nó nói vọng lên.
- Con biết rồi mà! .... "Hì, xít quên!"

****

- Lâu lắm mới gặp em đó Cỏ ạ! Cả tuần nay, hôm nay mới đc gặp thì phải - Tên thu tiền xe bus vừa nhìn thấy nó đã chọc.
- Anh còn cười nói đc à? Mấy bữa chả đợi em gì cả.
- Ối trời, đợi cô để tất cả mọi người đều muộn học cả à?
- Xí. Ko nc với anh nữa. Ngủ đây! À tới nơi nhớ gọi em dậy đó - Nó tiến lại cái ghế cuối xe quen thuộc và đánh một giấc.

......
Những tiếng cười nói rôm rả của mấy đứa con gái vang cả một góc. Nói gì ko nói toàn thấy nói chuyện tình yêu tình báo, chuyện mấy thằng hotboy trường.
- Trật tự giùm cái! Nơi công cộng mà vô duyên thế! - Nó gắt lên khiến mấy đứa con gái im de. Ai bảo phá giấc ngủ của nó!

****

Hôm nay đến sớm có khác, đc ung dung tiến thẳng cửa chính. (Mọi lần toàn phải trèo tường mà!).
- Cháu chào bác bảo vệ! - Nó nghiêm giọng chào to tướng. "hì hì, hum nay cháu ngoan lắm, đã đi học sớm lại còn mặc đồng phục nữa đó!"
- Cô kia! Tên gì? Thẻ học sinh đâu? - Ông bảo vệ nhìn nó quát lớn.
" Thôi chít mình rùi, chạy thôi!"
- Đứng lại, kấm chạy! Đã bảo đứng lại rồi mà? Tôi mà biết học lớp nào thì đừng có trách! - Ông bảo vệ ko đuổi kịp nó đứng thở hồng hộc.
" Hì hì, Trần Lệ Quân, 11a13 đó bác!"

*****

- Hôm nay đi học sớm ghê cưng! - Nhỏ Gấu quoẳng túi sách lên bàn nhảy vào chỗ nó ngồi.
- Công nhận là hôm nay mặt trời mọc đằng tây đấy tình yêu à! - Nhỏ Chins vào chỗ ngồi dướn cái môi chu lên phía nó.
- Thôi đi bà, môi đẹp lắm ý mà chu ra y như mỏ vịt.
- Ơ hay, môi người ta vẫn đẹp sẵn mà, Gấu nhỉ?
- Uh, bà thì cái gì chả đẹp! - Nhỏ Gấu nhăn mũi.

- Thôi đi hai bà, tôi buồn ngủ lắm cho tôi ngủ tí! Sáng nay 5h mama đã bắt dậy rồi đó! - Nói rồi nó gục mặt xuống bàn đánh thêm giấc nữa. (đúng là vua ngủ nướng à nhầm nữ hoàng ngủ nướng mới đúng. Bạ đâu kũng ngủ đc!)

*****

- Hải kute vào mày ơi.
-....
Tiếng tụi trong lớp kười khúc khích. Chắc lão lại mới sắm thêm bộ quần áo mới. Kái lão này suốt ngày mua sắm quần áo mới mà có một cái cũ rích từ bao đời chẳng thấy thay. Đó là quả đầu chẻ ngôi giữa độc nhất vô nhị trong hội đồng giáo viên trường. (ko dám nói là duy nhất trong trường vì vẫn còn một số anh trai dễ xương vẫn vô kùng ưa chuộng mốt Đan Trường một thời)

Bỗng ko hiểu sao cả lớp cứ nhao nhao hết cả lên.
- Cả lớp trật tự! - Vẫn ko thay đổi đc tình hình!
- Mày ơi, có anh chàng nào đẹp trai lắm ý! - Nhỏ Chins với tay lay lay người nó.
- Kệ, đang bùn ngủ!

- Giới thiệu với tất cả các em: đây là bạn Trịnh Huy Vũ - mới chuyển đến lớp ta! - Cả lớp rú ầm, đập bàn đập ghế (chủ yếu là mấy chị em phụ nữ!)
- Cỏ ơi, dậy đi, đẹp trai lắm!
- Thằng cha nào mà các bà cứ phải cuống hết cả lên thế? - Nó ngước đầu dậy, mắt đầy ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài. Chợt nó mồm chữ O, mắt trợn tròn. Cặp mắt đối diện cũng căng tròn ko kém. Nó vội ngoẳnh mặt đi, tiếp tục gục đầu xuống bàn... ngủ tiếp!

- Chỗ bàn cuối dãy 1 trống, em ngồi xuống đấy đi! - Hải Kute giơ tay chỉ xuống cuối lớp.
- Em có thể tự chọn chỗ ngồi cho mình ko ạ?
- Hả?... Ờ.... ờ... cũng đc!
- Em muốn ngồi chỗ thứ 3, bàn 4, dãy 2.

"Cái gì? Đùa hả? Đó là vị trí hàng xóm ngồi cạnh một người. It's me!"
- Chỗ này có người rồi! - Nó bật dậy, hất hàm nói.
- Bạn gì ơi, có thể nhường mình chỗ ngồi đó đc ko? - Hắn nở nụ cười mà trong mắt nó là đểu kinh khủng. Nhưng trời ơi, trong mắt lũ mấy đứa con gái trong lớp thì đúng là "ngất ngây con gà tây!"

- Uk, cũng đc! - Nó há hốc nhìn nhỏ Ỉn. Đúng là đồ dại trai, thấy trai là mắt sáng hơn cả đèn pha ô tô!

****

- Chào hàng xóm đã bít mặt nhau. Hôm qua, nhờ ơn you mà I lĩnh luôn một cái u to đấy!
- Hì hì... Vậy à?... Chuyện của ông liên quan gì đến tôi? Vô duyên! (ko còn gì để nói!)

****

Hải Kute viết xong đầu bài lên bảng và bắt đầu với màn giới thiệu tác phẩm sắp học.

- Hôm nay chúng ta sẽ học tác phẩm "Chí Phèo" của Nam Cao. Chí Phèo và Thị Nở là hai nhân vật đã đi sâu vào tư tưởng và suy nghĩ của chúng ta kể từ khi tác phẩm ra đời đến nay.....Nhân vật Chí Phèo là nhân vật chính, điển hình, mang tính biểu tượng. Nhưng nhân vật Thị Nở cũng vô cùng đặc biệt.... Thị Nở ngày xưa thì xấu người nhưng có một tâm hồn đẹp! Nhưng còn Thị Nở ngày này thì khác..... Trông bề ngoài thì xinh đẹp đấy, nhưng bên trong lại là một cái đầu sáo rộng, với những suy nghĩ nông cạn và một tâm hồn lệch lạc... (Thua luôn!)

- Em nghĩ là thầy đã đi quá xa rồi. Chúng em hôm nay đến để nghe thầy giảng về tác phẩm Chí Phèo chứ ko phải là nghe thầy đánh giá về người khác với những suy nghĩ cực đoan của riêng thầy! - Ko thể chịu nổi nữa nó đứng phắt dậy nói.
- Chị...! Chị vừa nói cái gì? - Hải Kute tím mặt.
- Em chỉ nói những gì em thấy thôi!
- Chị còn dám nói nữa à?
- Dạ thưa thầy. Em biết là vô duyên nhưng hình như thầy chưa kéo khóa quần!

Nó vừa dứt lời là một tràng cười phá lên, ầm cả lớp học của toàn thể 48 con người đã trừ nó. Ông thấy cuống cuống nhận ra sự thật đau lòng vội vã đi ra khỏi lớp. Tiếng cười như mỗi lúc một to hơn và đuổi theo một bóng đen đang vội vã vì xấu hổ.

- Ê, you đc đấy! - Huy Vũ quay sang chỗ nó thán phục.
- Thì sao? Nhiều chuyện!

....
- Cỏ ơi, nhờ ơn mày chắc bữa nay đc rỗng tiết đây! - Nhỏ Gấu quay xuống xít xoa. - Mà này, Vũ à? Cho tụi này làm quen nhé.
- Phải đấy! - Nhỏ Chins với lên hóng hớt.
- Hì hì, có gì. Làm quen với con gái nhứt là con gái đẹp là sở thích của tôi mà.
- Thế ý Vũ là tụi tôi đẹp hả? - Nhỏ Chins sướng cười tít mắt.
- Uk, nhất là you!
- Thật hả? (Sướng!)
- Rồi đến you. - Chỉ tay vào nhỏ Gấu - Và cuối cùng mới đến you này.

- Này, ko có mắt à? Mù chưa? - Nó quoắc mắt hỏi - Xin lỗi đi nhá, khối nàng phải xách dép chạy theo tôi dài dài đấy!
- Vậy cơ à? You tự tin nhở!
- Ông bỏ cái từ you đi! Tiếng mẹ đẻ còn chưa ăn ai, bày đặt tây tàu!
- Uk, vậy từ giờ phải gọi you là Cỏ à?... Nghe bùn kười thế!
- Mệt! - Nói rồi, nó lại gục mặt xuống bàn ngủ tiếp!

****

Ko biết cái tên Huy Vũ này có sức hút gì ghê gớm mà bọn con trai con gái cứ vây xung quanh hắn. Nói chuyện ồn ào hết cả lên, khiến nó ko thể nào ngủ đc.

- Rỗng tiết thì biết điều trật tự đi.
- You ngủ thì cứ ngủ đi, hay ko đc nói chuyện với tôi nên tức!
- Điên à? Sáng nay uống nhầm thuốc phải ko? Mà ăn nói ngứa thế?
- You một vừa hai phải thôi. Vụ hôm qua tôi còn chưa tính sổ với you đấy.
- Thì sao? Làm gì đc đây hả?
- You đừng tưởng you là con gái mà tôi ko chấp nhé!... Tôi sẽ ko làm gì ai cả, nhưng sẽ ko tha cho những ai đã làm gì tôi đâu.
- Vậy à? Làm đi! Làm đi này! - Nó hếch cái mặt lên thách thức.

Cả một ko gian như chết đứng. Mọi người nín thở, tím mặt. Còn nó kinh hoàng, ko tài nào thoát khỏi vòng tay con trai cứng nhắc đang siết chặt vòng eo nó, và một bờ môi mềm kinh khủng, hơi thở ngột ngạt, nóng ran và một cái gì đó vô cùng ghê tởm. Dùng hết sức bình sinh, nó cũng đẩy đc tên con trai đáng ghét và bì ổi ra khỏi người mình.

- Sao ông dám làm thế hả? - Nó hét lên, chùi mồm liên tục như chùi một cái gì đó ghê tởm và bẩn thỉu. Đôi mắt sắc lạnh, nó giơ tay toan tát cho kẻ đáng ghét kia một cái. Nhưng đã bị đôi bàn tay xấu xa vừa nãy nắm chặt.
- Giờ thì you đã thấy hối hận chưa?
- Đồ tồi. Tôi sẽ ko bao giờ tha thứ cho ông. Hãy đợi đấy, rồi sẽ có ngày tôi bắt ông phải trả giá cho hành động vừa rồi của mình. Nghe cho rõ đây. Từ giờ ông là kẻ thù của tôi!

Nó gào lên, giận dữ bỏ chạy ra ngoài, đâu đó trên nền đất vương vãi những giọt nước mắt nóng hổi và nghẹn ngào.
(còn tiếp)
 


 


 
16/03/2010 23:03 # 2
casper
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 10/50 (20%)
Kĩ năng: 21/40 (52%)
Ngày gia nhập: 05/02/2010
Bài gởi: 110
Được cảm ơn: 81
Phản hồi: Dì nhỏ của tui


Nhỏ Gấu và nhỏ Chins cũng vội vã chạy đuổi theo nó đến tận phía sau vườn trường.
- Cỏ! Bình tĩnh lại đi mày! - Nhỏ Chins gắt lên.
- Mày điên à? Nó đang bức xúc! - Nhỏ Gấu cũng quay sang gắt nhỏ Chins.
- Hai đứa mày đi đi.... Tao ko... muốn gặp... ai cả! - Nó nghẹn ngào.
- Mày vừa nói cái gì hả Cỏ? Mày coi tụi tao là gì? - Nhỏ Gấu kéo người nó giận dữ.
- Kìa Gấu, mày cũng đừng thế mà! - Nhỏ Chins kéo nhỏ Gấu ra khỏi người nó.

Nó nấc lên từng tiếng nghẹn ngào:
- Hắn đã... cướp đi... nụ hôn đầu đời... của tao!.... hức... hức... Tại sao... tại sao hắn lại độc ác thế? Sao hắn lại quá quoắt thế? Tao hận hắn! Cả đời này tao sẽ hận hắn! hức... hức...
- Mày đừng thế nữa Cỏ, đừng khóc, đừng khóc mà mày - Giữa một ko gian rộng lớn của vườn trường có ba người đang ôm nhau khóc thút thít. Từng cơn gió nhẹ thổi vi vu hòa lẫn những dòng nước mắt của một tình bạn đẹp.

****

- Tao nghe có người nói thấy ba con, con Cỏ, con Gấu và con Chins ôm nhau khóc sau vườn trường tiết một ý.
- Xì, ba con 11 chứ gì. Ba cái con dở hơi ý mà. Nhìn đã thấy ghét. Mà ba cái con này á, bao lần bị đánh vì tội vênh rồi đó.
- Thật á? Tao tưởng toàn chúng nó đánh người thôi chứ.
- Tại mày ko biết, chứ loại chúng nó thì đánh đc ai!

"Bốp" - Nguyên quả táo con bay trúng đầu con nhỏ vừa tung tin đồn nhảm. (đừng thắc mắc hỏi táo ở đâu ra, Cỏ nhà ta rất mê món táo nên luôn có vài quả táo tầu trong cặp sách và táo con trong túi.)
- Á, thằng chó nào ném đấy? - Giọng con nhỏ chua và đanh kinh khủng. Ngoái đầu lại, hai con nhỏ đưa chuyện giật mình nhìn thấy ba nạn nhân trong vụ buôn dưa lê, chém gió bão của mình.

- Là chị chứ ko phải thằng nào đâu. - Nó lên tiếng.
- Chị Linh Xinh nhà ta kinh quá cơ. Cứt chim điêu đầy đầu kìa. - Nhỏ Gấu chùn mũi.
- Mày vừa nói gì? - Con nhỏ Linh Xinh tức tối.
- Khiếp, em sợ chị quá cơ. Chị vừa mới bảo gì nhỉ? - Nhỏ Gấu giả vờ suy nghĩ - À nhớ rồi, 3 đứa tụi em thì đánh đc ai. Chị đã ko biết thì có cần em cho biết ko?
Con nhỏ sợ xanh mặt trước câu hỏi của Gấu.
- Sợ rồi hả chị? Vừa nãy em thấy chị to mồm lắm mà! - Nhỏ Chins cà kựa. - Cái mặt chị xinh thế này, em chát cho tí má hồng nhé! (là ăn tát đó!).

Phải đấy, mặt chị chát tấn phấn thế kia chắc nặng lắm, để tụi em phủi bớt đi cho - Nhỏ Gấu nhếch mép. "Đồ điệu chảy nước, học sinh tí tuổi đầu mà suốt ngày phấn phấn son son, cái mặt trắng bệch trông như ma nữ, môi thì tô đỏ chót trông phát ghê! Linh Xinh có mà yêu tinh thì có!"
- Thôi ko... ko cần đâu.... Ko dám làm phiền các em, để chị tự... tự phủi cũng đc. - Nhỏ Linh Xinh sợ hãi lắp bắp, rồi tự vả vào mặt mình một cái.
- Nhẹ quá, ko bay đc hết phấn đâu.

Nhỏ Linh Xinh cắn môi, lấy tay tát liên tục vào mặt mình, rát đỏ.
- Thêm nữa, vẫn chưa hết phấn đâu!
- Thôi đủ rồi hai bà, đi thôi. - Lúc này nó mới lên tiếng, vẫn thường thế, mọi vụ gì đó đều bắt đầu và đc kết thúc từ nó.
- May cho bà chị lần này đấy, lần sau có Điêu Thuyền nữa thì em tự tay phủi phấn cho chị đấy. - Nhỏ Gấu lại giở cái giọng chanh chua đanh đá của mình.

****
Nhỏ Chins và nhỏ Gấu lôi bằng đc Huy Vũ ra vườn trường.
- Ê, sao ban sáng ông dám làm thế với Cỏ hả - Nhỏ Chins cau có.
- Nói thật, tôi kũng ko biết tại sao mình lại làm như thế. Mà you ấy giận lắm hả?
- Lại còn ko? Nó hận ông lắm đấy.
- Tại cái mồm của you ấy cứ chu ra trc mặt tôi... chứ tôi có muốn thế đâu. Mà ko ngờ you ấy lại phản ứng dữ dội thế. Khác hẳn với những girl từng đc tôi hôn. Họ chỉ toàn đỏ mặt và sướng rơn thôi, chứ chẳng có you nào dám tát tôi.
- Thì Cỏ nó đâu phải là girl bình thường. Đến cả tụi tôi đôi khi còn ko hiểu hết nó. - Nhỏ Gấu trầm ngâm.
- Ê, mấy you đừng giận tôi ná!
- Rồi, giận thì đã ko nc đàng hoàng với ông thế này, mà nói chuyện bằng tay chân cơ.
- Hề hề... mấy you cũng kinh nhở. Quen mấy you cũng vui thật.
- Thì quen ông cũng thích mờ! - Nhỏ Chins cười tít mắt - Ai bảo ông đẹp zai quá cơ! (bó tay)

****

Nó vắt chân lên cổ mà chạy, vẫn ko kịp chuyến xe bus. Xe đã khởi hành trc lúc nó tới nơi là 12'08 giây. Lại một ngày đi học muộn. Lịch sử quen thuộc lại tiếp diễn. Lại đc rèn luyện sức khỏe tay chân rồi!

Hì hục kê đá, cuối cùng nó cũng leo lên đc bức tường phía sau vườn trường. Mệt, chưa kịp thở lấy hơi, nó hốt hoảng:
- Má ơi, cái khúc gỗ kê đây đâu rồi. Cao thế này xuống làm sao đc?
Chợt mắt nó sáng lên khi thấy một anh chàng từ đằng xa xa.
- Này... này! Này, anh gì ơi! - Nó gọi với. Anh chàng quay lại nhìn nó, trố mắt. Một đứa con gái, mặc đồng phục váy, đang ngồi chỗm chệ trên bức tường trường cao vót.
- Lại giúp một tí đi! - Nó vẫy. Anh chàng vừa ra tới nơi nó cười kiểu duyên ơi là duyên. - Hì hì, tường cao quá em ko xuống đc, anh giúp em xuống với!

Anh chàng giơ tay đỡ nó, nó nhảy cái "phựt" kiểu đã quen từ lâu. Nhưng chợt có tiếng la đằng sau.
-Á à, bắt quả tang hai cô cậu đi học muộn nhá. Dám trèo tường vào hả!
Nó kéo tay anh chàng - Chạy thôi, nhanh lên ko thì chết đấy!
- Đứng lại! Có đứng lại ko thì bảo!.... - Tiếng ông bảo vệ xa dần xa dần. (Làm sao mà đuổi đc nó chứ, tuổi già sức yếu rồi!)

...
- Hờ... hờ... Mệt quá! - Nó thở hồng hộc. - Hì... hì... Cám ơn... anh ná. May nhờ có anh!
- Em đi học muộn à?
- Dạ vâng!... Ôi thôi chết, muộn quá rồi, em phải vào lớp đây ko chết với Hải Kute. - Dứt lời nó chạy như bay, chợt tự dưng dừng lại cái "phực". - Anh này, cũng mau vào lớp đi ko ông bảo vệ mà tóm đc là gay đấy, kòn nữa nhất là khi anh ko mặc đồng phục thế kia! Thôi em đi đây! - Nó lại bay tiếp!

****

- Tiêu rồi tiêu rồi! Hải Kute đã vào lớp rùi. - Nó lẩm bẩm - Dạ thưa thầy cho em vào lớp ạ!
- Chị biết bây h là mấy h rồi ko? Sao chị giỏi đi học muộn thế? - Hải Kute giơ cái thước chỉ thẳng vào mặt nó mắng.
- Em biết lỗi rồi thưa thầy! Thầy cho em vào lớp đi mà! - Nó giở cái giọng làm như đang hối lỗi lắm.
- Thôi đc rồi, chị vào lớp đi, rồi về nhà viết bảng kiểm điểm bảo cha mẹ kí rồi nộp lại cho tôi!
- Vầng... ạ... - Nó lững thững bước vào chỗ ngồi.

- Lại trèo tường hả mày? - Nhỏ Gấu quay xuống chọc.
- Uk, mày nghĩ kòn đường nào nữa, bay vào chắc! - Nó hậm hực.

- Chỗ chị Quân và Ly, trật tự. - Hải Kute lại giơ thước chỉ.
- Thầy, em vào lớp! - Huy Vũ bước vào lớp thản nhiên.
- Anh kia đứng lại, tôi đã cho vào đâu mà vào hả?
- Dạ vầng, để em ra lại ạ. - Nói rồi cậu quay ra cửa lớp lặp lại câu cũ - Thầy cho em vào lớp.
- Cậu đi đâu mà giờ này mới đến?
- Em ko biết gửi xe chỗ nào ạ!
- À... ờ, vậy tôi tạm tha lần này, tí nữa lớp trưởng chỉ chỗ cho bạn. Thôi vào lớp đi.

Huy Vũ đắc chí bước vào chỗ ngồi.
- Chào hai you xinh đẹp ná! - Nhỏ Gấu, nhỏ Chins đang cười tít mắt chợt tịt luôn bởi cái nhìn hình viên đạn của nhỏ bạn - Cỏ nhà ta!
- Ê, sao mặt bí xị thế? Mất tiền hay se-vừn-lớp? (sevenlove-thất tình, hì hì, biết nhiều người tụi mình biết thừa từ này, những phải đảm bảo nguyên tắc, viết ra ai cũng hiểu!)

Nó lặng im, ko nói gì. Vẫn chưa quên chuyện cũ mà. Mà làm sao có thể quên đc chứ.
- Ko nói à? Chắc vẫn giận chuyện hum trc'.
- Ko nói ko ai bảo ông câm đâu!
- Thì thôi vậy! - Huy Vũ quay sang cô bạn bên cạnh - Đang học gì đấy?
- Vẫn Chí Phèo!
- Vậy à? Ko mang sách giáo khoa rồi, xem chung nhá.
- Uk - Mỉm cười trong bụng!
- Nhưng hình như you kia ko có sách - Hếch đầu chỉ anh chàng ngồi đầu bàn. - Thôi dẫu sao cũng cảm ơn you, you cho you kia xem chung đi, tôi tìm người khác.

- Ê, xem chung ná - Quay sang nó.
- Ko!
- Thôi, xem chung với, ko ông thầy tăm tia thấy lại sinh sự, mà you cũng có xem đâu. (còn mình chắc xem!) - Dứt lời, cậu kéo quyển sách ra giữa cùng xem. Chợt một vật thể lạ từ đâu nặng trịch đè lên chân cậu, nghiến thịt. - You... you làm gì thế? Đau quá, bỏ chân ra đi!
- Ko đấy! - Nó lại nghiến tiếp.
- Vậy thì... - Ko chịu thua, cậu vòng tay ra ôm lấy eo nó. (đồ dê cụ!) - Khi nào you bỏ chân ra thì tôi cũng bỏ tay ra.
- Ông! Bỏ ra ngay! - Mồm nói nhưng chân vẫn ko chịu bỏ ra, cố nghiến thật đau.
- Ko, hôn tôi đã hôn rồi, ôm cũng có sao đâu! Nhỉ?

...
- Lớp trật tự! - Hải Kute gõ thước quát lớp, cùng lúc đó....
- Câm mồm đi! - Nó gắt lên. Cả lớp im lặng. Hải Kute tím tái.
- Chị... chị vừa nói gì? - Nó lặng im. - Chị đứng lên, theo tôi xuống văn phòng. - Nó đứng dậy ra khỏi chỗ, đi thẳng.

- Thưa thầy, là em... - Huy Vũ vội đứng phắt dậy, thanh minh...
- Lúc khác nói, lớp trưởng quản lớp. - Hải Kute tức giận bước ra khỏi lớp.
- Thầy phải nghe em nói đã chứ! - Huy Vũ cố gắng nói to nhưng vô ích, ông thầy vẫn thản nhiên bước đi, bỏ ngòai tai lời cậu.

****

- Chị vào đây, tôi cho chị gặp hiệu trưởng, để hiệu trưởng xử lý chị. - Hải Kute lôi xềnh xệch nó vào phòng hiệu trưởng. - Ơ... xin lỗi, thầy có khách à?
- Ko sao, có việc gì, thầy và em ngồi xuống đi. Tôi cũng có việc muốn trao đổi với thầy. - Ông thầy hiệu trưởng - Hùng xi lanh (biệt danh vô cùng ấn tượng mà toàn thể học sinh dành cho ông thầy hiệu trưởng của mình. Bởi cái vóc dang cao lênh khênh lại nổi tiếng nghiêm khắc và quyền uy) vừa nhìn thấy hai thầy trò nó thì vui vẻ lên tiếng.

Hải Kute nghe thấy thế liền ngồi xuống ghế, đối diện vị khách.
- Nhưng đây là ai thưa thầy.

- À giới thiệu với thầy đây là thầy Thiết - giáo viên mới của trường ta đc sở điều động về đây công tác. - Quay ra Hải Kute - Còn đây là thầy Hải, chủ nhiệm lớp 11a13 - lớp thầy sẽ dạy sắp tới đó. - Vừa nghe Hùữngi lanh nhắc đến sẽ dạy lớp mình, nó mới ngước lên nhìn ông thầy mới. "Oạch", có lẽ nó sẽ ngã như thế ngay xuống nền đất nếu như nó ko cố trấn tĩnh đc chính mình. Đúng là đời ko đoán đc chữ ngờ.

Ông thầy mới này chẳng phải ai xa lạ mà chính là ân nhân của nó - anh chàng tốt bụng mà ban sáng nó gặp. "Thầy? Nhìn cứ tưởng học sinh 12 cơ". Nó chợt nhớ tới câu nói với lại của nó ban sáng: "Anh này, cũng mau vào lớp đi ko ông bảo vệ mà tóm đc là gay đấy, kòn nữa nhất là khi anh ko mặc đồng phục thế kia!" Giờ thì nó tự dưng thấy mình quê thế ko biết! Ông thầy cũng nhìn nó, và hình như đang cười. "Trơi ơi, xấu hổ quá. Chắc đang cười mình đây mà! Má ơi, sao con thấy nóng hết cả người thế này!"

- Vậy sao? Trời, trẻ thế này mà là thầy giáo à? Mới ra trường hả? - Hải Kute lại tinh tướng đó. ( Ma cũ bắt nạt ma mới đây mà!).
- À, ko thưa thầy, tôi vào nghề cũng đc gần 3 năm rồi.
- Trời, thế bao tuổi? - Vô duyên quá đi mất, giáo viên văn mà ăn nói bỗ bã thế ko biết.
- Tôi 24 rồi thưa thầy.
- 24 hả, nhìn cứ như học sinh ý, trừ bộ com lê. (lúc gặp nó ở vườn trường ko có mặc com lê)
- À... vâng...

- Rồi, làm quen đã xong. Giờ đến việc của thầy. Sao đang giờ học lại dẫn học sinh xuống đây vậy? - Hùng xi lanh nhấp hụm trà hỏi. - À quên, chưa mời thầy chén nước. - Nói rồi rót chén nước chè mời Hải Kute.
- Thôi khỏi nước lôi thầy à. Tôi xuống đây là muốn giao chị học sinh này cho thầy xử lý.
- Sao vậy? Em này vi phạm gì thế?

- Thầy xem, chuyên gia đi học muộn, sáng nay đã vào lớp muộn thì chớ, thế mà trong khi tôi đang nhắc lớp trật tự, dám gắt lên với tôi: Thầy im đi. (Trời ơi điêu quá, đúng là lời nói đi ko bằng lời nói lại!). Nó im lặng ko thèm lên tiếng. Đôi co với ông thầy này chỉ có nước mệt!
- Vậy sao? - Hùng xi lanh nhìn nó nghiêm khắc - Thế là em mắc lỗi rồi đó. Dù có giận dữ gì đi chăng nữa, cũng ko đc nói thầy giáo mình như thế. Hơn nữa, thường xuyên đi học muộn là ko tốt. Thôi mau xin lỗi thầy giáo đi. - Giá như ông thầy chủ nhiệm nó cũng đc như hiệu trưởng Hùng xi lanh này thì tốt biết mấy. Dù nghiêm khắc, nhưng cũng chả bao giờ ăn nói như tát nước vào mặt học sinh.

- Dạ, em xin lỗi thầy.
- Thôi thầy ạ, học sinh nó cũng biết lỗi rồi, thầy tha thứ đi. Nhưng thầy cũng phải rút kinh nghiệm đó. Dù có giận mấy thì thầy cũng ko đc bỏ tiết thế này. Như vậy là thầy làm mất bao nhiêu thời gian quý báu của học sinh rồi đấy.
- Vâng, tôi xin rút kinh nghiệm lần sau. - Hải Kute hậm hực lắm đó.

****

Nó trở lại lớp cũng là lúc tiếng kẻng báo giờ ra chơi. Vừa vào chỗ ngồi, bọn nhỏ Gấu và nhỏ Chins đã bu vào hỏi.
- Có sao ko Cỏ?
- Bị kiểm điểm ko?
- Ko, chỉ bị nhắc nhở thôi.
- Nhẹ thế thôi à? May quá! - Nhỏ Chins cười toe toét - Làm bọn tao lo chít đi đc.
- Nhất là Huy Vũ đó mày ạ. Nó định chạy đuổi theo, nhưng bọn tao giữ lại. Sợ lại lằng nhằng, lôi thôi rồi to chuyện. - Nhỏ Gấu nhìn nó nói, vì nhỏ biết nó giận Huy Vũ lắm.
- Đừng nhắc đến hắn với tôi. Tôi căm thù hắn. - Nó bặm môi tức giận.

- Giận tôi đến thế sao? - Huy Vũ từ đâu bước tới.
- Phải! - Nó lại hếch cái mặt lên thách thức.
- Nếu you giận thì cứ giận đi. Tôi đi chỗ khác, khi nào hết giận thi ta nói chuyện tiếp. - Dứt lời cậu quay bước ra khỏi lớp.

****

Nằm ôm con gấu bông, nó nghĩ đến ông thầy giáo mới. Nó vẫn còn thấy xấu hổ vô cùng. Lần đầu tiên nó thấy xấu hổ đến thế này, nhất là với đàn ông con trai. Mà sao ông thầy ấy trẻ thế ko biết. Ko nói thì ai biết là thầy giáo chứ. 24 tuổi mà cứ như 18 ý. Nhưng quả thật ông thầy này khá đẹp trai. Chắc từ giờ trở đi ông thầy này khó sống nổi với tụi con gái trong trường, nhất là bày hổ cái lớp nó. Đang miên man suy nghĩ, chợt: "Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng. Xòe đôi cánh, xòe đôi..." Hóa ra là điện thoại di động nó kêu. (người ko bình thường có khác, đến nhạc chuông cũng kinh khủng.)

- Helo.
- Tao đây.
- Bông-rua (tiếng pháp nên ko biết viết như thế nào, mong bà con thông cảm)
- Gấu đây mà.
- Rách te tua!
- Lại thế rồi. Mệt mày quá đấy Cỏ ạ. Định câu tiền tao hả?
- Đùa tí mà sao ghê gớm thế. Có chuyện gì vậy mày?
- À cái siêu thị mới hum trc mình thấy đó, ngày mai khai trương đấy. Nhiều đồ đẹp lắm. Chiều mai đi ná.
- Uk, mà mai có 4 tiết sao ko về đi luôn?
- 4 gì mà 4, 5 tiết rồi kưng.
- Cái gì? Thứ 3 sao lại 5?
- Uk thì đúng là 4 tiết, nhưng Hải Kute bảo tiết 5 ở lại học bù, để kịp chương trình. (giảng bài luyên thuyên thế, ko chậm chương trình mới lạ, chưa kể mấy vụ dừng tiết giữa chừng).
- Cái gì? Thế là mai 3 tiết văn á? Tra tấn hả? Chịu sao nổi. 2 tiết đã chết rồi.
- Thì mày tưởng ai muốn. Đến con lớp trưởng cũng than thở huống chi tụi mình.
- Vậy thì bùng đi mày?
- Hả? Đùa ko đấy?
- Thật.
- Bọn tao nghỉ thì đc, mày thì nghỉ kiểu gì? Mày mà viết giấy xin phép, Hải Kute điện cho mama mày ngay.
- Ai bảo tao nghỉ từ ở nhà. Yên tâm đi em. Chị khác có cách mà. - Nó mỉm cười đầy âm mưu tội lỗi.


 


 
16/03/2010 23:03 # 3
casper
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 10/50 (20%)
Kĩ năng: 21/40 (52%)
Ngày gia nhập: 05/02/2010
Bài gởi: 110
Được cảm ơn: 81
Phản hồi: Dì nhỏ của tui


****
- Lớp trưởng báo cáo sĩ số. - Hải Kute lần sổ điểm hỏi.
- Dạ thưa thầy, tổng số lớp 49, vắng 2 có phép. Vắng bạn An Ly và Lâm Trang ạ.
- Uk, đc rồi, ngồi xuống.... Chị Quân! Sao nằm xuống bàn thế kia?

- Dạ thưa thầy, bạn ý bị đau bụng từ đầu giờ ạ.- Nhỏ Ỉn bên cạnh đứng dậy trình bày.
- Đau bụng hả? Sao ko đưa xuống phòng y tế?
- Dạ... thưa thầy, ở đấy ko có thuốc ạ. - Nó mệt mỏi lắm, nhìn sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố đứng dậy nói.
- Đau bụng gì mà ko có thuốc?
- Dạ, em ko thể nói ạ.
- Có gì mà chị ko nói đc.
- Dạ đau bụng kinh ạ. (Vô đối!)

- Hả? - Mặt Hải Kute biến sắc, nó lại ôm bụng, đau quoằn quoại.
- Thôi đc, tôi cho chị về nhà, chị gọi người nhà đến đón đi.
- Dạ vâng ạ.
- Thưa thầy, em có thể đưa bạn ấy về ko ạ. (???)

****

Vừa ra đến cổng trường, sắc mặt nó thay đổi 180 độ.
- Đc rồi đấy, đến đây thôi. - Nó đẩy người Huy Vũ ra khỏi người mình (Cu cậu vừa mới dìu nó mà, lúc nãy trông nó ốm yếu, đau đớn như ko còn sức lực vậy mà bi h khỏe như thường, đẩy Huy Vũ còn xít cả ngã.) Nhỏ Gấu và Chins đã chờ nó sẵn, vừa thấy nó đã tíu tít chạy lại.
- Bít ngay là you giả vờ mà.
- Thì đã sao?

- Sao lại có cả Huy Vũ thế này? Ông cũng đi cùng tụi tôi hả?
- Ko! - Nó chốt một câu nặng trịch.
- Chán nhỉ? - Nhỏ Chins xị mặt.
- Thế mấy you định đi đâu đấy?
- Siêu thị Trịnh Vũ mới khai trương, nhiều đồ đẹp lắm. - Nhỏ Chins lại hớn hở.
- Vậy à? Có muốn mua hàng miễn phí ko? - Huy Vũ cười hỏi.
- Có... Tất nhiên là có chứ! - Nhỏ Gấu và Chins đồng thanh.

- Hai bà nói gì vậy? Đã bảo ko cho hắn đi cơ mà. - Nó gắt lên.
- You quên là Hải Kute giao you cho tôi à? Tôi có nhiệm vụ phải đưa you về tận nhà. Nếu you muốn về nhà ngay bây giờ, ko đi chơi nữa thì cũng OK. (Về nhà bi h á? Để mama hỏi tội à?)

****

- Rộng và to nhờ? - Nhỏ Chins xít xoa.
- Uk, có vẻ là to nhất ở Thái Nguyên mình đấy nhỉ? - Nhỏ Gấu gật gù.
- Cũng bình thường mà mấy you.
- Thôi, vào đi, cứ ở đây mà bình với chả luận! - Nó lên tiếng cắt ngang nguồn cảm hứng bất tận của hai nhỏ bạn và tên kẻ thù đáng ghét.

****

- Ra chỗ khu bán quần áo đi, tôi nhìn thấy mấy bộ đẹp quá kìa. - Chins kéo tay Gấu lôi đi xềnh xệch.
Trong khi nó thì tiến nhanh tới chỗ quầy đồ trang sức đá. Đúng là siêu thị lớn có khác, đồ đẹp thật. Những chiếc vòng, nhẫn đính đá đẹp lung linh, đc làm một cách tinh tế, sắc sảo và đặc biệt đồ ở đây là đồ độc, cái gì cũng chỉ có một ko có hai. Nó thích mắt vô cùng, và đặc biệt, đập ngay vào mắt nó là chiếc vòng nhỏ, điểm nổi bật duy nhất của nó là mặt đá hình cỏ ba lá - nó thấy hình như nó đc làm ra là để cho nó, vì nó là Cỏ mà!

- Thích ko tôi mua cho? - Huy Vũ ko biết từ lúc nào đã đứng ngay cạnh nó.
- Cám ơn, tôi ko cần!
- Vậy sao?
- Hỏi nhiều.

- Chị ơi bán cho em chiếc vòng này. - Huy Vũ chỉ tay vào chiếc vòng mặt đá cỏ ba lá.
- Tôi đã bảo ko cần rồi mà! - Nó gắt lên.
- Ai bảo là tôi mua cho you chứ. Tôi mua về tặng bạn gái chứ bộ!
- Cái gì? Chiếc vòng này là của tôi mà!
- Ai bảo của you? Tôi hỏi mua trước mà.
- Nhưng tôi nhìn thấy trước.

- Đó ko phải là vấn đề. Chị bán hàng xinh đẹp, theo chị chiếc vòng này thuộc về ai? - Huy Vũ lại giở mánh khóe cua gái của mình: nụ cười chết người!
- Xin lỗi em, nhưng chiếc vòng này thuộc về cậu trai này. Cậu ấy hỏi mua trước.
- Vậy chị có còn chiếc nào khác ko?
- Rất tiếc, như em thấy đó, đồ ở đây cái gì cũng chỉ có một thôi. Hay em chọn chiếc khác đi, nhiều cái đẹp lắm, em đeo cái nào cũng hợp mà. - Nhân viên bán hàng loại tốt đây!

****

- Cỏ ơi, từ từ đã, sao về sớm thế? Đợi bọn tôi với. - Hai nhỏ bạn phải khổ sở chạy đuổi theo nó.
Nó giận vô cùng, bước đi thật nhanh, nó ghét hắn, ghét lắm. Tại sao hắn cứ phải gây sự với nó, tại sao lúc nào hắn cũng làm cho nó phải khổ sở, bực mình. Nó hận hắn, suốt đời này nó sẽ ko tha thứ đâu!...

"Bộp" - Nó giật mình, ngước mắt lên nhìn.
- Dạ, xin lỗi bác ạ.
- Cái cô bé này, đi sao ko nhìn đường thế - Một ông đáng tuổi chú đi bên cạnh lên tiếng.
- Ko sao mà! - Người đàn ông đứng tuổi đó lên tiếng.

- Cỏ, sao vậy? - Nhỏ Chins, Gấu và Huy Vũ vừa chạy tới.
- You có nhất thiết là phải thế ko?
- Kệ tôi, ko liên quan đến ông! - Nó gắt lên.

- Cậu chủ!
- Bố...! - Huy Vũ biết chả giấu đc với lũ bạn rồi.
- Bố? - Nhỏ Gấu và Chins lại đồng thanh, nó cũng ko tránh nổi ngạc nhiên.

- Đây là các bạn mới của con?
- Vâng...
- Bây giờ đang là giờ học, sao các con lại ở đây? - Ông Trịnh nghiêm giọng.
- Thì... - Huy Vũ đang ngấp ngứ ko biết nói sao, chợt...
- Chắc là cậu chủ muốn đến dự khai trương siêu thị của bố, đặc biệt lại mang tên mình. Phải ko hả cậu chủ?
"Tiêu rồi, cái ông chú này sao cứ le te cầm đèn chạy trc ô tô thế? Ai cần phải nói ra. Bực mình!" - Huy Vũ thầm chửi ông quản lý của công ty bố mình. Su nịnh ko phải lúc!

Cả ba cô nàng ngớ người trc câu nói của ông quản lý. Đúng rồi, cái tên siêu thị chả mang là Siêu thị Trịnh Vũ đấy thôi. Hóa ra lại mang tên chính thằng bạn của mình. Ko ngờ nhà Huy Vũ lại giầu đến thế.

- Cháu xin lỗi bác vì chuyện lúc nãy. Giờ cháu xin phép đc đi trc. - Dứt lời nó toan bước đi, chợt bị một cánh tay kéo lại, rõ đau!
- Làm cái gì thế? - Nó lại gắt lên.
- Tôi và you chưa nói chuyện xong mà.
- Xin lỗi, giữa tôi và ông ko có chuyện gì để nói cả. - Nó giựt tay ra khỏi đôi tay to và cứng của Huy Vũ rồi bước đi thẳng, khiến hai nhỏ bạn lại phải chạy đuổi theo.
- Cỏ! Đợi bọn tao với mà.
- Người đâu mà khó hiểu. Bực mình! - Huy Vũ tức giận nói thành tiếng. Ông Trịnh nhìn thằng con trai và bóng cô bé hung dữ vừa rồi, hình như ông ấy đang mỉm cười. (ko biết có chuyện gì ko nhỉ?)

****

- Anh đã điều tra rõ cho tôi chưa?
- Dạ rồi thưa chủ tịch. Cô bé ấy tên Trần Lệ Quân, bạn bè thường gọi là Cỏ. Là con gái một của ông bà Trần, công ty Trần Đại Phát đấy ạ.
- Vậy à? - Lại cái nụ kười đầy ẩn ý của ông Trịnh.
- Nhưng sao lại nhất thiết là cô bé đó ạ?
- Tôi tin vào bản thân mình, cô bé ấy nhất định là người tôi cần tìm, ko sai đâu!

****

- Helo mama.
- ...
- Ủa sao mama ko nói gì? Mama đang suy nghĩ gì thế?
- Đâu... đâu có gì? Thôi con mau vào ăn cơm đi!...
- Ơ thế baba đâu? Baba chưa về ăn cơm ạ?
- Bố con bảo ko về ăn cơm đc. Ở công ty có chút chuyện cần giải quyết.

****

- Mày ơi, hình như lớp mình có thầy giáo dạy toán mới đấy?
- Lớp trưởng ơi, có phải ko?
- Cũng ko rõ lắm. Tí là bít ngay mà.

...
- Có thầy giáo mới hay sao ý mày. - Nhỏ Gấu quay xuống thông báo cho chị em ngay khi vừa hóng hớt nghe đc một tí.
- Thật hả? Thật hả? - Nhỏ Chins nhảy cẩng lên.
- Bình tĩnh đi mày. Đúng là cái tật hám trai kủa mày ko bao giờ bỏ đc. - Nhỏ Gấu lắc đầu.
- Thế mới là đàn bà đích thực, ko thì bê đê à...? - Nhỏ Chins kéo dài giọng ra nghe thật là kinh khủng. - Thế có đẹp trai ko mày?
- Ai mà biết đc, nghe chúng nó nói thế chứ nào có biết.
- Hì hì, chỉ cần đẹp trai bằng 1 phần 10 Huy Vũ nhà ta là đc ông nhỉ?
- Đừng lôi em vào thế? Em ngại! - Huy Vũ gạt tay nhỏ Chins ra khỏi vai mình tếu lại.

- Còn đẹp gấp mấy lần ý chứ - Lúc này nó mới lên tiếng, sau một hồi gục bàn nghe chuyện.
- Sao mày biết? Thế nhìn thấy chưa? - Nhỏ Chins lại nhắng hết cả lên. Đúng là cái đồ mê trai!
- Tí nhìn thì bà khác biết. Đừng có rống lên là đc, mắt bà sáng là quá đủ rùi. - Nó lại nhắm mắt... ngủ tiếp.

....
- Bọn mày ơi, hình như là thầy mới thật. Kia kìa....
- Cả lớp trật tự ná! Siiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiitttttttttttttt.... SỊT!

.....
- Chào tất cả các em.
- CHÚNG EM CHÀO THẦY Ạ! - "Rầm" - Ngang với đội quân Tây tiến ngày xưa.
- Từ xa thấy thầy ồn ào thế mà vào đến lớp thì trật tự nhỉ?
- Thầy ơi thầy đẹp trai quá! - Phá tan bầu ko khí! Lớp nhao nhao thành cái chợ, và buôn bán chỉ một mặt hàng: Thầy quá trẻ và đẹp trai.

- Các em trật tự nào - Im hẳn, sợ thật! - Ngồi xuống đi các em!...
- Thầy ơi, làm quen!
- Tên, tuổi, địa chỉ, số phone,...
- Yahoo!Messenger, email,...
- Tình trạng hôn nhân thầy ơi! (bó tay ko cần chấm com!)

- Các em hỏi từ từ thầy mới trả lời đc chứ. Nhìu vậy biết trả lời đến bao giờ!
- Thầy ơi, hay giành hẳn cả buổi hum nay để làm quen đi! (cả lớp... ủng hộ cả 2 tay!)
- Đc! (Choáng luôn!)
- Thật hả thầy?
- Hoan hô thầy. Thầy muôn năm! (quá kinh hoàng!)

- Thầy vẫn chưa nói hết mà!

-...
- Thầy sẽ sẵn sàng trả lời tất cả các câu hỏi của các em nhưng với một điều kiện: Các em phải trả lời đc những câu hỏi của thầy.
- OK. Nâu-pờ-rốp-bờ-lừm!( No problem - ko vấn đề gì!) - Cả lớp đồng thanh.
- Oh, so am I! (thầy thế hệ @ rùi đây!) Ai trả lời đc câu hỏi của thầy thì có quyền đặt câu hỏi với thầy. Thầy bắt đầu này. Từ đầu chương trình Hình học 11 đến giờ chúng ta đã học bao nhiêu phép biến hình?

Cả lớp cuống cuồng tìm SGK lần giở phần mục lục, đứa nào cũng quyết tìm ra nhanh nhất, một loạt cánh tay giơ lên. Thầy Thiết mỉm cười, mời bạn trai giơ tay cao nhất kia. Thằng Đức béo ì ạch đứng dậy, mặt tươi như hoa, mọi lần có thấy giơ tay phát biểu gì đâu, mà hôm nay giơ tay hăng thế ko biết.

- Em tên gì vậy? - Đức béo chưa kịp trả lời thì hội lớp đã nhao nhao:
- Đức béo!
- Đức lợn xề ạ!
Mặt thằng Đức cau có, ông thầy đẹp trai mỉm cười:
- Thôi nào các em, để cho bạn ấy tự giới thiệu về mình để còn trả lời câu hỏi của thầy chứ.
- Dạ. Tên em là: Đức, nickname Đức Béo! - Cả lớp cười ầm, thua luôn thằng bạn mình.
- Uk, thế em trả lời câu hỏi của thầy đi.
- Dạ thưa thầy ta đã học các phép biến hình là: - nó vừa nói vừa chăm chú đọc phần mục lục SGK - Phép tịnh tiến, phép dời hình và phép đối xứng trục ạ. Còn có cả phép quay, phép đối xứng tâm... nhưng ta vẫn chưa đc học ạ! (cậy mình đọc SGK đây mà!)
- Uk, đúng rồi, ta mới học ba phép đó. - Vừa dứt lời cả lớp đã hô vang:
- Đến lượt thầy trả lời câu hỏi!
- Thưa thầy, thầy tên là gì ạ? Bao tuổi?... - Thằng Đức đang ngẫm nghĩ định hỏi thêm.
- Chỉ đc một câu thôi. Thầy xin trả lời. Tên thầy đầy đủ là: Trần Văn Thiết.

- Thầy ơi, Thân Văn Thiết ạ? - Nhỏ Gấu nói với lên, cả lớp cười như pháo rang nổ. (bó tay, đúng là lũ học sinh, cái gì cũng bị biến tấu cả!)
- Thân thiết. Nhất định rùi. - Ông thầy lại nở nụ kười chít người khiến lũ con gái ngây ngất, trong đó có cả một con nhỏ đại ương bướng. - Giờ đến lượt thầy....
- ....
- ....
- Thầy 24 ạ? Ko tin đâu!
- Chắc trông thầy giống học sinh lớp 12 chứ gì? - Ông thầy nói mà sao mắt cứ nhìn vào nó khiến nó xấu hổ, má nó cứ đỏ ứng, trông hồng hồng xinh xinh mới sợ chứ.
- Phải rùi đó ạ. Thầy đẹp trai dễ sợ! - Nhỏ Chins đứng bật dậy phát biểu câu xanh rờn, khiến bao nhiêu con mắt ái mộ phải hướng về nó - Hì hì hì.... em chỉ nói sự thật thôi ạ.
-....

Không khí lớp rộn rạo hết cả lên, ai cũng hăng hái trả lời những câu hỏi của ông thầy giáo mới. Nhỏ Ỉn giơ tay liên tục mà mãi ko đc gọi, cô bé đang tức tối lắm, chợt đc thầy gọi mình. Cô nàng sướng còn hơn cả nhặt đc tiền. Trả lời rất chi là hùng hồn. May thay cũng đúng. Đang định đặt câu hỏi với thầy, chợt Huy Vũ quay sang:
- You nhường câu hỏi này lại cho tôi nhá?
Gật đầu cái "cộp" mới sợ chứ. Huy Vũ đứng dậy, hướng đôi mắt nhìn thẳng vào ông thầy giáo:

- Tại sao thầy lại chuyển về ngôi trường này? Khi ngôi trường cũ tốt hơn hẳn ở đây? Vì lí do công việc hay vì một người nào đó? - Cả lớp chẳng hiểu cậu bạn mình đang hỏi gì cả?
- Đúng! (???) Vì sự điều động của sở, vì cá nhân thầy và vì người chị đã quá cố của thầy!
- Vậy sao?.... Giọng Huy Vũ trâm ngâm đến dễ sợ. Cả một ko gian yên tĩnh, ngột ngạt đến khó thở, à ko khó hiểu mới đúng!

- Ông sao vậy? Sao lại hỏi thế? - Nhỏ Gấu quay xuống thắc mắc.
- Công nhận, ông hum nay lạ thế? - Nhỏ Chins lay người cậu. Nó cũng thắc mắc lắm nhưng cũng ko mún hỏi chính xác hơn là ko dám hỏi.
- Mấy you ko hiểu đâu. - Huy Vũ chốt lại một câu nặng chịnh.

....
- Ôn tập phép biến hình tiết 1 đến đây là kết thúc. Tiết sau là tiết chữa bài tập, các em nhớ về làm các bài tập trong SGK để buổi sau thầy kiểm tra. Giờ thì các em nghỉ. - Cả lớp ngơ ngác, ko hiểu gì cả.
- Thế té ra vẫn học à mày? Chả nào thầy toàn hỏi về bài học.

****

Giờ ra chơi, ba cô nàng lại đứng ở hành lang hóng mát cộng chém gió. Cái hàng lang tầng ba này gắn với tụi nó nhiều kỉ niệm lắm đấy. Vui cũng có, buồn cũng có mà kinh thiên động địa cũng có. (là mấy vụ nc bằng chân tay ý mà).

- Ê, thằng Cún của mày kìa Gấu ơi! - Nhỏ Chins la toáng lên khiến nhỏ Gấu đang ăn hạt ô mai ngon lành xít nghẹn.
- Đâu... đâu hả mày?
- Dưới tầng ý!
- Uk nhỉ? Đúng em Cún hát hay của tao rùi. (Cún là cậu trai học khối 10 mới vào trường, hát hay kinh khủng, có fan hâm mộ là rất nhiều bạn gái cùng khối và cũng nhìu chả kém mấy chị khối trên, trong đó có cả nhỏ Gấu chanh chua nữa.)
- Khiếp quá, chắc gì em nó đã bít bà mà kêu của tao mới sợ chứ. Của khối em trong trường rùi. - Nó cắt ngang cơn tự sướng của con bạn.
- Èo èo, kệ chứ. Sau này em là của tao là đc, cưng nhỉ? - Nhỏ quay sang con Chins làm nó giật cả mình.
- Khiếp quá, nhìn mặt dê kinh khủng. Kêu tao hám trai mày còn hám hơn cả tao! - Nhỏ Chins nhăn mặt nhăn mũi, và cái mỏ lại chu ra.... nhưng iu cực kì.

- Mà em ấy lảng vảng ở khu sân khối mình làm gì nhỉ? - Nó vừa dứt lời đã bị nhỏ Gấu lườm cho xém da mặt.
- Sao mày lại nói thế với em Cún của tao hả? Thích chít ko?
- Đâu chỉ có mỗi em Cún của mày, đầy em khối 10 kìa. - Nhỏ Chins vừa giơ tay chỉ thì tiếng nhỏ lớp trưởng đã oang oang:
- Lớp mình ơi, xuống sân học thể dục thôi. Hum nay tụi mình học chung với các em lớp 10a3 đó. Có em Cún đẹp trai đấy! - Lũ con gái hét kinh hoàng, như mún sập cả cái tầng ba vì những bước chân vịt bầu chạy uỳnh uỳnh trên cầu thang xuống sân tập. Trong đó, nhỏ Gấu dẫn đầu đàn!

....
- Ê nhóc, bít bọn chị ko? - Nhỏ Gấu, vỗ vai thằng nhỏ như đúng rùi.
- Biết chứ ạ! Chị là Gấu, chị này là chị Chins. Còn chị là chị Cỏ, thường xuyên đi học muộn! - Ba cô nàng thầm nghĩ: "Ko ngờ mình lại nổi tiếng thế! kekekeke".
- Ko ngờ nhóc cũng biết bọn chị đấy. Thế có biết fan hâm mộ cuồng nhiệt của mình là ai ko? - Nó nháy mắt hỏi.
- Nếu là chị thì tốt quá!
- Èo...... èo..........nhầm hàng rùi em. Chị ko có phước đó. Mà là bà chị Gấu này của em cơ. - Trời ơi, nhìn nhỏ Gấu thẹn mới dễ sợ chứ, cái mặt nó cùng với cái mồm thì chỉ làm cho người ta thẹn sợ thôi chứ giờ nó lại thẹn mới kinh. Đúng là: Y-R-M-L. (yêu rồi mà lại!)

- Ơ anh Vũ, anh chuyển về trường này à? - Thằng Cún mặt tươi roi rói khi nhìn thấy Huy Vũ. "Hai người này quen nhau à?" Ba cô nàng ngẩn tò te.
- Uk, mới chuyển đc gần tuần. Học ở đây à? A mấy vậy?
- 10a3. Còn anh.
- 11a13.
- Cùng lớp hội chị Cỏ à?
- Uk, cùng bàn nữa đó. Cỏ nhỉ?
- Mệt!
- Thế té ra tất cả đều biết nhau. Hì hì... - Thằng nhỏ cười duyên thế ko bít.
- Thế vẫn hát hả?
- Hì hì...
- Là hotboy khối 10 đó ông! - Nhỏ Gấu giới thiệu luôn. Vâng, biết là hót rùi. Khổ lắm, nói mãi!
- Vậy à? Đúng là thằng đệ anh!
- Thì Huy Vũ giờ cũng là hotboy trường rùi mà. Vừa về chưa đc một tuần mà bao nàng đã kháo nhau bình chọn ông rùi đấy! Có cả tui nữa đó. Hì hì.... Sắp đánh đổ anh Việt Ku đẹp trai nhứt trường rùi. Sướng ná! - Nhỏ Chins hào hứng. Thằng Cún chợt biến đổi sắc mặt.
- Anh Vũ, ra kia em bảo cái này. Hì hì... (cười lắm thế! Biết có răng khểnh cười duyên rồi, khổ, khoe mãi!) Sr ba bà chị xinh đẹp nhá.

....
- Gì hả Cún?
- Em nghe thằng bạn em bảo, tí về có vụ oánh thằng mới chuyển về trường của hội thằng Việt Ku. Nó là hotboy trường, thấy bảo có thằng mới đến ngấp nghé cái danh hiệu hotboy số 1 của nó. Em ko biết lại là anh đấy.
- Vậy à? Lại có kịch vui xem rùi đây.

...
- Em đã về thưa ba bà chị xinh đẹp!
- Thầy ra rồi kìa, đứng đó mà chém gió! - Thằng Cún nhảy vào đứng chen giữa nó và nhỏ Gấu. - Cho em đứng cùng ná! hì hì... (có người sướng điên!)
- Thằng Cún nói gì với ông thế? - Nhỏ Chins quay hỏi Huy Vũ.
- Chuyện đàn ông con trai ý mừ. Cún nhỉ?
- Oh... Yes sờ......
- Trật tự đi nhóc, đứng cùng chị Gấu ko phải phởn thế đâu! - Nó định chém nhỏ bạn.
- Ko, đứng cùng chị mới phởn thế chứ! kekekekeke (Thua luôn!)

****

Huy Vũ vừa bước ra khỏi cổng trường đã thấy gần chục thằng trông có vẻ "du côn đầu đường xó chợ" thuộc típ "cao to đen hôi" đứng chờ sẵn. Trong đó nổi bật có thằng trông có vẻ khá khẩm nhất, style cũng ổn, mặt mũi cũng thuộc dạng điển sờ trai. Chắc là Việt Ku rùi.


 


 
16/03/2010 23:03 # 4
casper
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 10/50 (20%)
Kĩ năng: 21/40 (52%)
Ngày gia nhập: 05/02/2010
Bài gởi: 110
Được cảm ơn: 81
Phản hồi: Dì nhỏ của tui


- Thằng kia, mày là thằng Huy Vũ học 11 mới chuyển về đúng ko? - Việt Ku hếch cái mặt tinh tướng đầy vẻ kiêu ngạo lên hỏi.
- Uk, là tao. Sao? - Huy Vũ cũng ko kém, nhưng lại là vẻ mặt bất cần đời.
- Sao hả? Mày trông cũng ổn đó. Biết vì sao tụi tao đứng đây ko?
- Cũng chưa rõ cho lắm. Mày nói thử tao nghe.

- Mày cũng ghê nhỉ. Tao gặp mày hôm nay là muốn xử mày vì dám thích chơi trội, mới vào trường mà ko biết điều. Mày có biết tao là ai ko?
- Thế mày nghĩ tao cần phải biết mày à? - Huy Vũ cười khẩy.
- Thằng chó này. Mày chán sống hả con?
- Chắc ko bằng mày.

- Mẹ thằng này! Bố mày tức rùi đó. - Thằng Việt Ku định lao tới.
- Khoan! - Bình thản đến dễ sợ - Mày thích solo tao với mày... Hay chơi hội đồng?
- Sợ rồi à? Chơi hội đồng mới vui chứ! - Thằng Việt Ku tinh tướng, nở nụ cười đểu kinh khủng. Khác hẳn với cái nụ cười đầy thuốc mê mà hàng ngày nó vẫn nở khiến lũ con gái trong trường đổ như rạ.

- Mày nghĩ vậy à? Thích thì tao chiều.
- Thằng chó! Bọn mày đánh chết nó cho tao! - Nhất thời cả lũ gần chục thằng xông lên, gậy gộc cầm chắc trong tay. Mọi người (toàn học sinh trong trường) vội né sang hai bên. Ai cũng rợn người bởi những cái sắc mặt đằng đằng sát khí, chắc chắn sẽ nện những cú đòn dã man nhất, đau đớn nhất lên thân xác của kẻ đang nhếch méch cười bình thản phía trước.

- Bọn chó kia dừng lại! - Tiếng quát to từ đằng sau khiến lũ người phía trước phải giật mình quay lại. Đông! Một đống người mặt mũi lạnh tanh, phải gần 30 chục thằng. Đều là dân chơi, dân có máu mặt cả. Và đồ nghề mang theo toàn những cây phớ dài, gậy to. Bọn Việt Ku sắc mặt chợt tái xanh, tay vẫn nắm chắc gậy mặc dù run lắm.

- Tao đã bảo rùi. Tao đã cho mày cơ hội, nhưng mày đã ko biết nắm lấy. Thích đánh hội đồng chứ gì? Giờ tao chiều ý mày. - Quay sang phía anh em - Chơi đẹp, ko dùng phớ, gậy thôi! - Huy Vũ vừa dứt lời thì đồng loạt anh em xông lên, đánh tới tấp vào lũ người thích "sấc" và thích "chết"!

Nhưng tiếng gậy nện vào người hòa cùng những tiếng chửi bới thậm tệ. Đến cả mình đồng da sắt cũng phải khụy xuống bởi cái quyền uy và sức mạnh ghê gớm của những cây gậy gỗ không mắt. Chứ đằng này lại là da thịt người. Liệu ai có thể chịu nổi?

Huy Vũ đỡ lấy cú giáng gậy của Việt Ku, giựt mạnh. Cây gậy rơi xuống đất. Việt Ku định cúi xuống nhặt, ngay lập tức Huy Vũ nắm lấy cổ áo hắn nhấc lên và đấm túi bụi vào mặt, mũi... Những dòng máu nhỏ chảy dài... ướt thẫm cổ áo. Trên khóe miệng, từ trong mũi và khóe mắt.... Chưa đã, cậu lên gối. "Hự!" Việt Ku ngã lăn ra đất, ôm bụng quoằn quoại.

Trận chiến kết thúc, dưới đất gần chục thằng con trai nằm gục. Thằng Cún cúi xuống, nhấc cổ áo thằng Việt Ku lên:
- Mày động vào ai ko động, đi động vào Vũ Lửa là mày chết rồi. Hôm nay là đòn cảnh cáo, lần sau còn thích chết nữa thì cứ bảo một tiếng.
- Thôi, đủ rồi. Giải tán! Đi ca hai nhá anh em, hôm nay tôi bao! - Huy Vũ chỉnh lại cái cổ áo, rồi ra hiệu cuộc vui đã kết thúc.

Cả lũ người hả hê. Bỏ lại sau lưng mình những thằng "bựa" tội nghiệp đang đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. (Đau và Nhục!) Mọi người xúm lại ngày càng đông, người lớn thì lắc đầu, học sinh thì khối người hả hê vì được chứng kiến những pha đánh đẹp, hay an ủi được bản thân coi như có người trả thù cho mình vì đã từng là nạn nhân trong cái trò đấm đá gây sự của Việt Ku. Còn có khối nàng thì thẫn thờ vì thần tượng của mình lại bi đát đến thế, cái khuôn mặt đẹp trai giờ bị thay thế bằng những vết trầy xước, bầm dập... và mang một màu của máu!

Một ngày tan trường ko bình yên. Đâu đó, văng vẳng những từ chua xót. Có phải chăng là BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG?

****

Nó vừa về đến nhà. Cô Năm ko còn hớn hở hay thông báo tình hình của bà chủ như mọi lần mỗi khi nó về nhà. Một không khí ảm đạm bao trùm khắp ngôi biệt thự. Con Kin lông xù cũng thôi ko lon ton chạy ra vẫy đuôi, rồi ngửi khắp người nó như mọi khi.

- Cô Năm, ở nhà có chuyện gì à?
-... - Sự im lặng đến dễ sợ. Nó linh tính có điều chẳng lành. Nó lao vội vào nhà.

....
Mẹ nó, bố nó đang ngồi trên ghế. Hình như đang chờ nó thì phải. Mắt mẹ nó ngấn lệ. Còn bố thì khuôn mặt nặng nề, vẻ buồn bã, tuyệt vọng chẳng thể giấu nổi.
- Bố! Mẹ! Có chuyện gì vậy?
- Con ngồi xuống đi.... Bố có chuyện muốn nói với con.

Nó quoẳng cái cặp xuống nền nhà, bước vào bàn và ngồi xuống.
- Có chuyện gì vậy? Con... con chả hiểu gì cả!
- Công ty của bố đã bị phá sản!
- Bố nói cái gì? - Nó bật dậy khỏi ghế. - Bố đùa à? Sao.... sao lại phá sản chứ? Công ty vẫn hoạt động tốt mà!
- Bố ko biết phải giải thích với con thế nào nữa. Bố.... bất lực!

- Con ơi!... Bố con sắp phải đi tù rồi! - Mẹ nó khóc nấc lên.
- Đi tù? Sao phải đi tù chứ? - Nó gào lên và bật khóc.
- Bố con ko đủ tiền trả nợ. Mẹ... mẹ con mình biết sống ra sao đây?

Nó chạy lại, lay người bố nó:
- Con ko tin... Con ko tin.... Bố... bố ơi! Con ko muốn bố phải đi tù..... Mà nhà mình nhiều tiền lắm mà. Tại sao lại ko có tiền trả nợ?.... Con ko hiểu!
- Tại bố đã đầu tư tất cả vốn liếng vào sự lựa chọn sai lầm của mình. Con ko hiểu đâu. Bố nó vò đầu bứt tai. - Bố là kẻ vô dụng. Bố làm khổ hai mẹ con con.

- Ko! Ko phải thế! - Nó ôm chầm lấy bố nó khóc nức nở.
- Con phải cứu bố con! - Mẹ nó chợt quay sang, lay người nó. - Bố con ko thể đi tù đc! Con gái ơi, tất cả chỉ nhờ có con! Mẹ xin con đấy!
- Mẹ! Mẹ nói gì? Con... con ko hiểu. Cứu bố ư?.... Bằng cách nào? Nếu con cứu đc bố thì mẹ nói đi... nói đi....
- Ông bạn bố con, sẵn sàng đứng ra trả hết nợ lần cho bố con. Nhưng với một điều kiện....

....
- KOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! Tại sao.... Tại sao lại phải như vậy?..... Tại sao chứ? Con ko muốn!..... Con còn quá nhỏ mà! Như thế thật bất công với con - Nó quỳ dưới đất, lay chân mẹ nó - Mẹ ơi, con ko muốn đâu! Con xin mẹ đó! Đó ko phải là sự thật phải ko mẹ?...... Mẹ nói đi.....! - Nó hét lên, nước mắt giàn rụa. Nó ko tin nổi những gì mẹ nó vừa nói. Ko... ko thể có chuyện đó được. Tất cả ko phải là thật! Đúng ko? Nó ko biết!

- Bố xin lỗi con! - Bố nó gục đầu xuống bàn.
- Mẹ biết như thế thật tàn nhẫn với con. Nhưng chẳng lẽ con có thể đứng yên nhìn bố con phải đi tù sao?
- Ko... Ko phải thế! Con.... Con ko tin! - Nó hét lên rồi bỏ chạy khỏi nhà. Nó muốn chạy chốn. Chốn cái sự thực chua xót vừa xảy đến với gia đình và với nó kia. Chạy chốn! Nó đang nghĩ tới cái gì? Nó đang nghĩ, nó tuyệt vọng, mọi thứ như một mớ hộn lộn... và nó ko biết thoát ra kiểu gì. Lối thoát ư? Hình như ko có lối thoát cho nó!


 


 
16/03/2010 23:03 # 5
casper
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 10/50 (20%)
Kĩ năng: 21/40 (52%)
Ngày gia nhập: 05/02/2010
Bài gởi: 110
Được cảm ơn: 81
Phản hồi: Dì nhỏ của tui


Nó lang thang một mình trên đường. Chiều tà đã buông xuống,từng cơn gió lạnh rít qua da thịt, luồn lọi vào mái tóc nó khiến chúng rối lên, phơ phất và yếu đuối trước cơn gió lạnh. Đôi chân nó mệt mỏi rã rời, cái miệng khô khốc và đôi mắt sưng híp.

Nó dừng lại trên dòng sông Cầu, nhìn màu nước sông chẳng trong xanh cho lắm, đâu đó còn có vài cái rác trôi lênh đênh. Nó thẫn thờ nhìn vào vô định. Một khoảng không tối mù (mặc dù trời vẫn còn chưa tối hẳn, vẫn đủ để nhìn thấy rõ mọi vật!).

“-Ông ấy hứa sẽ giúp bố con trả nợ, nhưng với một điều kiện: Con phải làm vợ hai của ông ấy!”

Nước mắt nó lại trào ra, thấm xuống khoé môi, mặn chát và đẫm mùi cay đắng. Nó mới hơn 16, nó còn chưa cả được biết mùi vị yêu là gì. Vậy mà giờ đây, nó phải làm vợ người ta ư? Chưa kể người đó còn đáng tuổi bố nó! Ko! Như thế thật phi lý, thật bất công và quá tàn nhẫn với nó.

Chẳng lẽ ông trời lại có thể đối xử với nó như thế sao? Cùng một lúc, biến nó từ một đại tiểu thư quậy phá nhưng hồn nhiên vô tư, được sống bên một mái ấm hạnh phúc, đầy đủ, có cha mẹ yêu thương, giờ thành một đứa con có cha sắp phải đi tù, gia đình ly biệt hay đau đớn hơn đó là đánh đổi cả hạnh phúc của đời mình để cứu cha, cứu gia đình.

Cái hạnh phúc ấy sẽ là những ngày nó phải sống ra sao? Nó còn quá nhỏ. Nó còn chưa được sống hết với cái thời mộng mơ của mình cơ mà! Ko… ko thể! Ông trời đã ko thương nó chả nhẽ đến cả bố mẹ nó cũng ko thương nó ư? Bố mẹ thương nó lắm mà! Yêu nó lắm mà! Vậy tại sao lại ép nó phải lựa chọn, phải nghe theo cái điều kiện quoái đảng và ác thú này?

Nó tuyệt vọng và đau đớn. Nó muốn được giải thoát. Một cách nhẹ nhàng nhất. Dòng nước vẫn chảy nhưng ko phải là êm đềm mà cuộn nước mạnh lắm. Có lẽ sẽ giúp nó giải thoát nhanh! Dòng sông chẳng sạch sẽ gì nhưng chắc chắn sẽ sạch hơn chán cái xã hội này. Nhảy xuống. Chỉ một cái nâng mình thôi mà. Nước lạnh ư? Nó sẽ ko kịp cảm nhận đâu! Vậy thì còn chờ gì nữa. Nó sẽ được giải thoát. Nó ko phải đối mặt với cha mẹ, với đôi mắt nặng chịu nỗi buồn của bố, và những dòng nước mắt nghẹn ngào, cầu xin nó của mẹ! Mắn và đắng thật! Lệ lại thấm khoé môi nó! Gío thổi ngày một lạnh hơn. À ko, mát mới đúng. Giúp nó sua bớt đi cái căng nóng của da mặt, cái cay xè của đôi mắt mỏi mệt vì đã khóc quá nhiều.

Nó nhớ tới nhỏ Chins và Gấu. Chúng nó chắc sẽ khóc nhiều lắm. “Thôi, hãy hiểu cho tao! Nếu là tao chắc chúng mày cũng lựa chọn cách này thôi! Vắng tao chúng mày đừng buồn nhé!.... Mà việc gì phải buồn hay nhớ nhung. Cái con Cỏ tính cách cục cằn, thô lỗ thiếu gì trên đời, chết đi một nguời cũng chả sao!... Hì….. Chết! Chắc chẳng đau đâu!....”

Đôi mắt nó từ từ nhắm lại, nó thấy người mình nhẹ lắm. Rướn người về phía trước, thả mình và… nhảy thôi!....

- You đang làm gì đấy? Muốn chết à! - Một đôi bàn tay con trai quen thuộc nắm lấy người nó giựt mạnh về đằng sau. Nó mở mắt. Đúng là Huy Vũ. Vài giây trước trong đầu nó hiện lên hình ảnh cậu khi cái chạm mạnh của đôi tay cậu lên người nó.

- Buông tôi ra. Sao ko cho tôi đc chết hả? – Nó gào lên, đôi mắt lại ướt đẫm lệ.
- You điên à? Sao lại muốn chết!
- Ông ko hiểu đc đâu! Làm sao ông hiểu đc chứ! Chỉ có chết tôi mới giải thoát đc sự giàng buộc của cái cuộc đời cay nghiệt này thôi. Tôi mệt lắm!... Tôi ko đủ sức đâu! - Giọng nói nó yếu dần, vang vào khoảng ko rộng lớn.

- You ko đc chết. Dù có chuyện gì cũng ko được nghĩ đến cái chết. Biết chưa?
-… - Nó bất chợt khóc nấc lên, ôm chầm lấy Huy Vũ mà nức nở. Nó khóc, cứ khóc và khóc hoài…. Trời đã tối hẳn, những ánh sáng của đèn điện, của trăng, của phố xá… chiếu rọi xuống lòng sông lấp lánh một thứ ánh sáng lung linh và huyền ảo.

****

“Ục, ục… ục…” - Tiếng bụng nó sôi lên sùng sục.
- Tôi đói quá. Từ trưa đến giờ chưa ăn gì. Hì… ông mời tôi một bữa ná! - Mắt vẫn còn sưng húp và chưa ráo lệ! Mới phút trc còn muốn chết thế mà giờ vẫn biết là mình cần ăn… và để sống!
- Bó tay với you. Uk, cũng tối rồi, ăn cơm tối là vừa!

****

Huy Vũ đỗ xe cái "phịch" trước "Ko Tên quán" gần cổng trường theo lời đề nghị của nó. Như đã quá quen, nó chạy tót vào trong, ngồi đúng vị trí mà nó vẫn thường ngồi. May quá bây giờ đã tối nên quán vắng khách. Hì hì, chỗ ngồi của nó chẳng bị ai tranh cả. Thích thật. Ăn càng thêm ngon!

- Ê, ông uống gì? Trừ bia và rượu ra!
- Thế thì tôi biết uống cái gì! (đừng ngạc nhiên khi Huy Vũ chưa đầy 17 mà trình độ uống rượu cũng ko phải loại vừa. Nhờ vào những lần đc rèn luyện tại những quán bar, vũ trường...)
- Vậy thì để tôi gọi giùm!... Chị ơi cho em hai suất cơm rang thật cẩm, và hai cốc sữa chua thạch ạ!
- Oái... tôi uống sữa chua á?
- Sao? Tôi uống còn đc huống chi ông! Trời tuy lạnh nhưng uống càng ngon, biết chưa.
- Bó tay với you.

- Mà này, bữa này là ông bao đó ná. Tôi ko có đồng nào trong người đâu.
- Thì tôi ko trả lại để đàn bà con gái trả à?
- Ấy ko, lần này ông trả, lần sau đến lượt tôi. Bệnh sĩ chết trước bệnh siđa đó ông!
- Vẫn còn lần sau à? - Huy Vũ cười chọc nó.
- Ùk nhỉ! Tôi nhầm!.... Thôi coi như lần này ông bỏ tiền ra để đc ăn cùng người đẹp vậy! - Nó cười duyên thế ko biết.

"Người đẹp ư? Chiều cao 1m bẻ đôi, chưa kể mái tóc thì rối (chỉ hơi rối thôi, tại gió đấy!), mắt lại còn sưng húp đỏ hoe thế kia. Người đẹp là đây sao?"

- Ko ăn mà cứ mặt đần thối ra thế kia! - Nó cắt ngang mạch phê bình tác phẩm văn học người thực việc thực của thằng bạn, và tác phẩm chẳng ai khách chính là nó!
- Chuẩn bị ăn đây! "Mặt mình đẹp thế, dám bảo là đần thối! Khóc nhiều quá nên mắt chắc có vấn đề!"...... Sao cho nhiều tương ớt thế? - Huy Vũ giật mình nhìn đĩa cơm rang của nó, tương ớt nó rưới phủ kín đĩa, nhìn mà đã muốn chảy nước mắt.
- Hì hì, ăn cay là sở trường của tôi mà.

- Anh chàng đẹp trai này là ai vậy Cỏ? – Chị chủ quán đi qua bàn nó hỏi. Nó chưa kịp trả lời thì chị chủ quán lại vội hỏi nó/ - Sao mắt sưng húp thế kia? Bị anh chàng đẹp trai này chọc đúng ko?
- Hì hì, đúng là có chọc nhưng ko phải là lần chị ạ. Mà là tài xế kiêm hầu bao của em bữa nay!
- Uả thế bồ hả nhóc! – Anh chủ quán nghe cái giọng của nó và bà vợ cũng bước ra hóng hớt.
- Ko ạ! Bồ gì chứ. Trông cao to đẹp zai thế này thôi (cũng biết người ta đẹp đấy!) chứ “bựa nhân” lắm ông nhỉ? – Nó nói rồi quay ra hỏi đểu Huy Vũ rồi cười sặc sụa. Huy Vũ tức lắm nhưng chả biết làm gì. Vì nó có tới hai đồng minh cơ mà.

- Ê, định bắt chước sở thích của tôi hay sao mà cho cả nửa chai tương ớt thế kia? – Huy Vũ lúc này mới để ý, đĩa cơm rang của mình còn thảm hại hơn cả đĩa cơm rang ở bên cạnh.
- You nghĩ mình you biết ăn cay à? – Nói rồi Huy Vũ cho cả một thìa cơm đầy bỏ vào miệng, nhai ngon lành lắm. Nhưng… cơn cay sộc cả vào mũi cậu, đọng lại ở cổ họng. Cay kinh khủng. Và đôi mắt cậu ko chịu nghe lời, cứ làm ướt đẫm bờ mi.

- Cay quá đúng ko? Nhìn ông kìa…. – Nó cười xém chảy nước mắt – Đã yếu lại còn thích ra gió – Nó lại ko thể kìm chế đc cơn tức cười của mình.
- You cười đủ chưa! – Huy Vũ bực mình gắt lớn. Lần đầu tiên à ko là lần thứ mấy rồi cậu bị nó làm cho quê thế này. Sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn chứ! Đặc biệt lại là Vũ Lửa!
- Làm gì mà phải gắt lên thế? Thực ra vẫn muốn cười tiếp! Hì…..

- Vậy thì cứ ở đấy mà cười, tôi về trước. – Nói rồi Huy Vũ đứng dậy đi thẳng.
- Ê, trả tiền đãng rồi về! – Nó vừa hút cốc sữa chua vừa gọi với, Huy Vũ quay lại, tiến thẳng về quầy tính tiền. - Nhớ trả thêm cả tiền tương ớt ná! – Nó vẫn còn cố chọc tức Huy Vũ. Tính tiền xong, Huy Vũ đi thẳng mặc tiếng nó vẫn còn vang đằng sau. - À đỡ phí, tôi ăn luôn phần của ông nha!...... Mà này, bắt tôi đi bộ về à!... Đùa tí mà đã dỗi! Xì...... Hì hì... anh chị ơi tí cho em gọi nhờ về nhà cái ná! (èo ôi xin xỏ ngượng mồm chưa kìa!)
****

Huy Vũ vừa về đến nhà, trong lòng cậu vẫn còn tức nó lắm. Bực mình thật!

- Cậu chủ sao giờ mới về vậy? Ông chủ đang chờ cậu đấy!
- Cháu biết rồi!

….
- Con về rồi đấy à? Ngồi xuống bố có chút chuyện muốn nói với con!
- Lại chuyện con đi về muộn ạ? Để lúc khác được ko? Gìơ con hơi mệt.
- Ko, chuyện đấy lúc khác bố nói. Gìơ bố muốn nói chuyện với con về chuyện của bố.
- Chuyện của bố?
….
- Uk, con nghĩ thế nào nếu giờ bố lấy vợ hai?
- Bố lấy vợ hai?.... À mà cũng chả sao. Đãng nhẽ bố phải làm việc này lâu rồi. Mẹ mất đã gần chục năm rồi mà.

- Nhưng… người đó chỉ đáng tuổi con bố!
- Trong tình yêu ko có khái niệm tuổi tác bố ạ.
- Con nghĩ vậy thật sao?
- Vâng!
- Con ko sợ người ấy về sẽ làm sáo chộn cuộc sống của con?
- Bố định nói đến chuyện “dì ghẻ con chồng” chứ gì? Bố yên tâm đi, con chả làm gì đến cô vợ bé bỏng tương lai của bố đâu, còn cô ấy có muốn làm gì con thì cũng hơi khó đấy…. Thôi, con mệt rồi, con về phòng đây!

****

- Alô, mẹ à, con đây.
- Lệ Quân! Con đang ở đâu vậy? Bố mẹ cho người đi tìm mãi mà ko thấy! - Giọng mẹ nó hốt hoảng trong điện thoại.
- Mẹ yên tâm, con vẫn bình yên, ko sứt sát tí gì. Mẹ cho người đến trường đón con, con đang ở gần đó. Thôi ná! Tốn tiền điện thoại người ta! (bó tay) – Nó cúp máy luôn.
-…

*****

- Con gái, con có sao ko? - Mẹ nó vội chạy ra đón nó khi vừa nhìn thấy xe con chở nó về.
- Con ko sao mà, con ăn cơm rồi. Gìơ con mệt lắm, con muốn đi tắm rồi ngủ luôn. Ngày mai, con sẽ nói chuyện với bố mẹ!

Dứt lời nó lê chân đi thẳng lên cầu thang. Gìơ nó chỉ nghĩ tới duy nhất một điều: Tắm rửa thật sạch. Cả một ngày bụi bặm dơ người rồi. Và tắm cũng là một cách giúp nó tỉnh táo hơn để đối mặt với những chuyện nó sắp phải tự mình đưa ra quyết định.

Nó ngâm mình trong bồn nước tắm, tay tóm những bọt bông xà phòng – cái thói quen hàng ngày của nó. Rồi nó thả lỏng mình….. và bắt đầu với những suy nghĩ chẳng hề trẻ con chút nào - những suy nghĩ khác hẳn ngày thường. (nói thế chứ chưa chắc đâu! Nó vẫn còn con nít lắm!)

“Nếu mình chết, bố vẫn chẳng thể thoát khỏi nợ lần, bố mà bị bắt đi tù chắc mẹ cũng chả thể chịu đc!... Nhưng… lấy chồng? Mình còn quá nhỏ mà. Hơn nữa, mình sẽ sống ra sao chứ? Chắc cái ông bạn bố mình chẳng phải là người tốt. Người tốt gì mà đi bắt con gái người ta về làm vợ mình chứ? Bì ổi! Xấu xa! Đồ thú vật!.... Nhưng… để đổi lấy mình mà ông ta phải trả một số tiền lớn như vậy? Ông ta có ngốc ko nhỉ? Một kẻ xấu xa thường ham tiền mà!.... Khó hiểu thật! Mà ông ta là ai nhỉ? Sao lại muốn lấy mình? Ông ta biết mình à?.... Mình chả biết bạn bố mình ai vào với ai cả!... Ông ta như thể nào nhỉ? Tóc bạc trắng à? Ko! Như thế già quá! Bố mình cũng trẻ mà, chưa đầy 40! Chắc ông ta cũng vậy!... 40 – 17 bằng bao nhiêu nhỉ?” – Nó xoè tay ra đếm, nhẩm nhẩm trong đầu. – “23! Á sao lớn vậy! Khiếp quá! Nhỏ Ốc yêu thằng hơn 9 tuổi mà đã bị lũ con gái la oi ói kêu là già quá! Vậy còn mình? Chúng nó chắc ngất!.... Hu hu… Hix hix… mình phải làm sao đây? Gía mà có phép thuật nhỉ? À bụt chả hạn. Mình sẽ biến cho mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Hì hì….” – Nó chợt xị mặt sau cái cười rõ tươi – “Nhưng đây hổng có phải là mơ! Ông trời ơi, thượng đế ơi! Con hận người!...” – Nó ngủ thiếp trong phòng tắm từ lúc nào ko hay.

Nơi căn phòng của một cô công chúa nhỏ, có bàn tay của một bà mẹ hiền hậu vuốt khẽ lên mái tóc con. Một đôi mắt lặng lẽ nhìn. Một nỗi buồn xa xăm. Một giọt lệ vô tình khẽ rơi!

****

- Cỏ, nó lại đi học muộn nữa rồi! Đúng là chả bao giờ sửa đc cái tật ngủ nướng của nó. - Nhỏ Gấu quay xuống nói.
- Thế mới là Cỏ! Mà thầy đã vào đâu, tí nữa là nó lại trèo tường, phi nước đại vào lớp ý mà. - Nhỏ Chins vừa nói vừa vuốt vuốt cái đầu Víc muợt mà của mình.

Cả hai đứa bạn thân nhất của nó đều ko biết rằng nó đang gặp chuyện. Một việc mà có thể làm thay đổi cả cuộc đời của nó. Chỉ riêng có một người suốt từ nãy đến giờ chẳng nói một câu nào, biết rõ rằng ko phải là nó - lại – đi - học - muộn!

****

Nó mở mắt, vươn mình chui khỏi cái chăn, khi những tia nắng đáng ghét cứ ko chịu để cho nó yên. Một ngày mới bắt đầu và cũng là lúc nó phải đương đầu với thử thách, bước ngoặt cam go của đời nó. Kinh hoàng!


- Cô chủ, ông bà chủ đang đợi cô dưới phòng khách.
- Vâng!... Hừ… bắt đầu thôi. Cố lên!
-…???

….
- Bố. Mẹ! – Nó chào bố mẹ rồi ngồi ngay ngắn xuống chiếc ghế sofa. (một hành động hiếm có khó tìm từ trc tới nay của nó!)
- Con còn mệt ko? - Vẫn sự ân cần của mẹ nó thường ngày.
- Dạ ko. Ngày nào mà cũng đc ngủ tít thể này thì chả bao giờ con mệt! (bó tay, vừa mới nghiêm trang đc vài phút!)
-???
- Hì hì…. Con đã suy nghĩ kĩ lắm rồi. Nhưng con muốn làm rõ một số vấn đề… Bố! Ông bạn bố bao tuổi?
- Ông ấy hơn tuổi bố, 40 rồi!

- “Biết ngay mà! Mình phục mình quá!” (???) Thế ông ấy còn vợ ko hả bố?
- Ko, bà ấy mất gần chục năm rồi!
- Chả nào!... Nhưng…. nếu con đồng ý lấy ông ta thì… con phải làm vợ ông ta ạ?
-??? (thật sự ko hiểu gì?)
- Ý con là… con mới chưa tròn 17 mà! Luật pháp cấm đó!

- À… ông ấy cũng trao đổi với bố rồi. Con sẽ sống ở nhà ông ấy đến khi con đủ 20 tuổi thì sẽ chính thức là vợ ông ấy. Và ông ấy sẽ tôn trọng con đến khi con trở thành vợ ông ấy hợp pháp.
- Vậy là có nghĩa giờ con ko phải là vợ ông ấy chứ gì? – Nó hí hửng.
- Ko hẳn thế. Là vợ nhưng ko trên danh nghĩa. Chuyện con lấy ông ấy sẽ đc giữ kín.
- Con hiểu rồi….
- Con gái, nếu con ko muốn thì đừng gượng ép mình. Bố ko muốn con vì bố mà phải chịu khổ. Bố chỉ cần con và mẹ sống vui vẻ là đc!
- Bố!... Ko! Con phải sống vì bố mẹ chứ! Hì hì. Con chả sợ!... Đằng nào con vẫn cứ đc tự do đến tận khi con 20 tuổi cơ mà! Lúc đấy thiếu gì cách con thoát khỏi ông ta chứ. Hì hì… giờ chỉ cần ông ta đồng ý bỏ tiền cứu nhà mình là đc! Bố mẹ nhỉ? – Nó cười tinh ranh, tự đắc lắm!
(còn tiếp) - không biết có ai xem không nhỉ?. Nếu xem thì post tiếp



 


 
Các thành viên đã Thank casper vì Bài viết có ích:
19/03/2010 08:03 # 6
kiochip
Cấp độ: 4 - Kỹ năng: 3

Kinh nghiệm: 12/40 (30%)
Kĩ năng: 1/30 (3%)
Ngày gia nhập: 16/12/2009
Bài gởi: 72
Được cảm ơn: 31
Dì nhỏ của tui (tiếp nè)


“Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng…”
- Alo… - Giọng nó đầy ngái ngủ.
- Hôm nay mày nghỉ học à? Hải Kute bảo mày bệnh. Mày sao vậy? Bọn tao lo quá. Ra chơi cái là gọi cho mày luôn nè.
- Ùk, tao ko sao đâu. Hơi mệt tí thôi.
- Đưa đây tao… - Tiếng nhỏ Chins vang trong điện thoại. - Cỏ à, mày bệnh nặng lắm à? Có sao ko? Đi bác sĩ chưa? Ăn uống gì chưa? Mà bệnh gì vậy mày?
- Mày nói thế tao trả lời bằng mắt à?
- Ko! Bằng niềm tin. Hì hì.
- Tao bệnh ko nặng, ko có sao, ko phải đi bác sĩ, đã ăn 1 bát mì tôm trứng và 1 hộp sữa 100%. Còn hỏi gì nữa ko?
- Hì hì… Trí nhớ mày tự dưng phát huy công hiệu đột xuất thế?... À có nghĩa là tụi tao ko cần phải đến thăm mày chứ gì?... Nói thật, chiều tao có phi vụ với mấy anh nên… Hì hì. Mình con Gấu đến thăm mày đc ko?
- Cái gì? Mày phải đi. Đưa máy tao… - Lần này là giọng nhỏ Gấu vang trong điện thoại - Cỏ à, mày yên tâm, tao sẽ bắt bằng đc con Chins đi.
- Tao bận thật mà!
- Mày bận kệ mày. Bạn bè là trên hết, ko có zai zủng gì cả!
- Nhưng tao…
- Thôi đi hai bà tướng. Gọi điện hỏi thăm tôi hay là tra tấn lỗ tai tôi đấy?
- Hì hì… Sr quên mất bà đang là bệnh nhân.
- Bệnh nhân cái gì. Tao có sao đâu. Chiều này khỏi cần đến thăm.
- Sao vậy?... Mày đang giận à?
- Trời…. Giận gì mà giận. Chiều này tao bận rồi, ko có nhà hiểu chưa. Mai đi học bình thường, tha hồ mà hỏi thăm, chăm sóc cộng tầm bổ cho tao.
- Ùk, mai mày đi bọn tao mang cho mày cả một giỏ táo tầu nghe. Cho mày ăn sái quay hàm thì thôi.
- Hì hì…. Thanks hai tình yêu tình báo của tôi ná. Gìơ nếu mà hai tình yêu có lòng tốt thì…. để cho em đc ngủ thêm tí nữa ạ.
- Con ranh này. Biết rồi. Tụi tao quan tâm mới gọi chứ, tốn bao tiền điện thoại của người ta chứ bộ. Thôi ngủ ngon ná. Cũng vào lớp rồi…. À quyên hai tình yêu yêu kưng lắm đó. Chụt chụt chụt….

****

Huy Vũ cùng bố ngồi ăn cơm trưa. Một hiện tượng hiếm hoi của cả hai bố con.
- Con trai, chiều nay con ở nhà đc chứ?
- Làm gì vậy bố?
- Chiều nay, dì tương lai của con và gia đình cô ấy sẽ tới đây. Bố muốn con ở nhà cùng ăn cơm với mọi người. Bố bảo cả cậu con tới nữa.
- Cậu ạ? À nhân tiện con hỏi bố. Tại sao cậu lại chuyển từ trường Chuyên về cái trường mới con đang học? Có phải là sự sắp xếp của bố ko?
- Đúng là một phần cũng có sự tác động của bố. Vì dẫu sao có cậu cùng trường cũng tốt cho con mà.
- Nhưng còn cậu. Bố có nghĩ cho cậu ko?
- Hì hì… - Ông Trịnh cười thật hiền - Bố biết con và cậu Thiết tuy rất ít khi nói chuyện với nhau nhưng con lại rất quan tâm tới cậu. Cậu con cũng thế đó. Biết con lại bị đuổi học, chuyển về trường mới, cậu con đã xin với sở chuyển về đấy. Thế nên đừng phụ lòng tốt của cậu con.
-…

****


Nó theo chân bố mẹ đi đến một ngôi biệt thự, đẹp và sang trọng chả thua kém gì nhà nó. À ko, chính xác là to và rộng hơn. “Rộng thế này, biết đường nào mà chốn mỗi khi muốn đi chơi tối chứ. Thằng cha chồng mình ko biết có cấm đoán hay cho người canh gác mình ko nhỉ. Kiểu như bảo kê thì mình chắc chết.”

- Mời ông bà và cô vào ạ. Ông chủ chúng tôi đang chờ sẵn ở trong nhà rồi ạ. - Tiếng ông quản gia làm nó giật mình.

….
- Thưa, ông bà và cô Trần đã tới ạ. – Ông quản gia vừa dứt lời, đáp trả lại sự mong ngóng chờ đợi của các thành viên trong gia đình. Bố mẹ nó bước vào, ko hiểu sao, chân nó cứ cứng đơ, ko chịu nhúc nhích. Tiếng mẹ nó giục:
- Đi vào nào con.
- Dạ vâng…. Hì hì… “Xung trận thôi!” – Nó lẩm bẩm.

Nở một nụ cười đầy tự tin, nó kiêu hãnh sánh bước bên bố mẹ, tiến lại cái bàn tiếc la liệt thức ăn, bài trí khá sang trong. Đang cười toe toét, nó giật nảy mình. Cái nảy mình đầy kinh sợ. Trước mắt nó là ba người đàn ông. Một là ông thầy giáo đẹp trai của nó. Hai là thằng bạn ko đội trời chung của nó (Nhưng đôi lúc vẫn đội đấy. Ghét người ta thế mà hum trc con ôm người ta khóc nức nở mới sợ!). Và ba là người đàn ông nó va phải lần ở siêu thị, là bố của Huy Vũ… và có lẽ chính là ông chồng tương lai của nó) Cái mặt nó méo xệch, nhăn nhó đến khổ sở.

Sắc mặt của ông thầy Thiết cũng biến đổi nhanh chóng. Học trò của mình lại sắp là vợ anh rể mình, tương đương cũng sắp là chị mình rồi. (hỏi chúa để biết thêm cảm giác của ông thầy đẹp trai này. Chắc chắn là quá sốc!)

- Ông bà và Lệ Quân ngồi xuống đi. – Ông Trịnh vui vẻ mời. - Giới thiệu với con trai và cậu Thiết, đây là ông bà Trần Đại Phát và cô con gái Trần Lệ Quân - vợ tương lai của tôi! (điều nó đoán chẳng hề sai)

Ông Trịnh vừa dứt lời, Huy Vũ đứng phắt dậy, cậu ko thể chịu đựng đc thêm nữa. - Con ko hiểu bố đang nghĩ gì nữa. - Cậu đẩy ghế, đi ra và…. nắm lấy bàn tay đứa con gái khuôn mặt đang nóng bỏng, rát kinh khủng kéo đi khỏi cái nơi mà trong đầu cậu lúc này thật đáng ghê tởm.

****

- Ông bỏ tay tôi ra! Ông đang làm đau tay tôi đấy! – Nó cố gắng giựt tay mình ra khỏi tay thằng bạn. Cậu ta đã lôi nó ra tận ngoài đường.
- Đây là lí do mà you muốn tự tử phải ko?
- Uk, nhưng đó chỉ là lúc trc còn giờ thì ko!
- Ko ư? You điên à? Đầu you ko biết suy nghĩ à?
- Biết! – nó gắt lên – Vì biết suy nghĩ tôi mới phải làm thế này.
- Vì lí do gì? You nói đi.

- Vì tôi cần giữ lấy hạnh phúc của gia đình tôi.
- Thế con hạnh phúc của chính you.
- Đó là hạnh phúc của tôi. Mà việc gì ông phải bận tâm chứ?
- Sao cơ? Tôi ko phải bận tâm ư? Một đứa con gái, chỉ bằng tuổi tôi mà giờ nó trở thành Dì của tôi. Mà tôi ko phải bận tâm ư. Thật nực cười you biết ko! - Cậu gắt lên.

- Thế ông nghĩ, tôi ko thấy mình nực cười ư. Một đứa con gái còn chưa nếm chải hết mùi vị của đờì, còn chẳng biết tí gì về ty, mà giờ phải lấy một người đáng tuổi bố mình. Ông nghĩ tôi sung sướng lắm à. Hơn nữa, giờ tôi lại còn là Dì của một thằng con trai cũng chỉ bằng tuổi tôi. Hạnh phúc nhỉ? – Nó cười đầy mỉa mai – cái mỉa mai chính bản thân mình.

- Vậy thì you đừng làm nó thêm rắc rối nữa. You ko đc lấy bố tôi. Làm như thế thật ngốc, hiểu ko.
- Tôi phải lấy bố ông. Đó là sự thật.
- Bố tôi ép cô đúng ko? – Ông Trịnh ép nó ư? Có phải thế ko nhỉ. Ông chồng tương lai của nó là ông Trịnh thì giờ nó ko còn thấy ông ta xấu xa nữa. Ngay từ lần đầu tiên nó gặp ông ấy, nó đã có cảm nhận ấy rồi. Hơn nữa, ông ấy vì nó mà trả hết nợ lần cho gia đình nó. Có lẽ nào… đó là một tình yêu? Nó ko biết! Nhưng chắc chắn ông ấy là người tốt. Ông ấy đồng ý lấy nó ko phải vì là một lão yêu râu xanh, nếu thế chẳng cần đến những điều khoản mà ông ấy đặt ra, tất cả đều hướng đến sự tôn trọng nó. Ko… ông ấy ko hề ép buộc nó!

- Tôi tự nguyện! Và tôi ko hối hận.
- You….. Được! Vậy thì kể từ giây phút này, tôi và you là kẻ thù, đúng như những gì mà you muốn! – Huy Vũ hét lên đầy giận dữ. Cái đầu cậu chỉ muốn nổ tung. Được Dì nhỏ ư? Để rồi xem! Huy Vũ bỏ đi thẳng, mặc nó bơ vơ một mình giữa con đường chỉ có ánh đèn cao áp. Một cái gì đó cô đơn, đáng sợ vô cùng. Nước mắt nó chợt rớt rơi trên đường.
Nguồn Sưu tầm






 
19/03/2010 08:03 # 7
kiochip
Cấp độ: 4 - Kỹ năng: 3

Kinh nghiệm: 12/40 (30%)
Kĩ năng: 1/30 (3%)
Ngày gia nhập: 16/12/2009
Bài gởi: 72
Được cảm ơn: 31
Dì nhỏ của tui (tiếp nè)


Nó một mình lê bước trên con đường lạnh lẽo, những tiếng xe, tiếng bíp còi vang inh ỏi… nhưng nó chỉ nghe thấy những tiếng ù tai kinh khủng. Lạnh! Cái lạnh của gió cứ tát vào mặt nó. Đau!

Cuối cùng nó cũng trở về đc căn biệt thự - ngôi nhà của những ngày về sau của nó.
- Con gái!.... Hai con đi đâu đấy hả? - Mẹ nó lo lắng.
- Huy Vũ về chưa ạ? – Khuôn mặt nó như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
- Dạ thưa, cậu chủ vẫn chưa về ạ - Ông quản gia lên tiếng.
- Vậy cũng tốt! Chúng ta trở lại việc chính chứ ạ?
- Ừ. Cháu vào bàn ngồi đi. Chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện.
- Dạ!

- Ông lấy cho Lệ Quân một cốc nước ấm được chứ? – Ông thầy giáo quay ra nói với ông quản gia – Cô bé có lẽ đang lạnh.
- Vâng! – Ông quản gia quay bước đi. Mọi người hướng con mắt vào nhìn nó. Nó mỉm cười.
- Con ko sao đâu…. Hì hì…. Cái cậu Huy Vũ này đểu thật đấy. Kéo con đi rồi lại bỏ đi đâu, bắt con phải một mình đi bộ về. Bực ghê!.... Uả… Sao mọi người vẫn chưa ăn ạ? Thức ăn vẫn còn đầy nè. Hì hì… con đói quá! Thôi cả nhà mình cùng ăn đi. – Nó cầm đũa gắp đầy thức ăn ngon vào bát mình, rồi chợt cười toe. – À từ nãy đến giờ, em quên chưa chào thầy. Thầy là… là gì của Huy Vũ đấy ạ?
- Thầy là cậu ruột của nó.
- Hoá ra đây là thầy giáo của con à?
- Dạ vâng. Thầy Thân Văn Thiết đẹp trai đấy ạ!

…….
Sau bữa cơm đầy tiếng cười nhưng ẩn chứa một nỗi buồn của một cô nhóc chưa tròn 17. Nỗi buồn ấy có lẽ chẳng ai hay! Mọi người bắt đầu vào cuộc nói chuyện.
- Đây là hợp đồng tôi đã thảo sẵn, mời ông bà và cháu đọc kĩ rồi chúng ta bắt đầu đi đến kí kết.
- Bác cho cháu hỏi một câu đc ko ạ?
- Ừ, cháu cứ nói.

- Tại sao bác lại muốn lấy cháu? Cháu và bác chỉ gặp nhau đúng một lần. Và… thực sự là mọi chuyện vẫn khiến cháu ko hiểu gì cả!
- Bác tin là mình chọn đúng người. Bác thấy cháu chính là người mà bao lâu nay bác luôn tìm kiếm.
- Cháu?... Thôi… cứ cho là như vậy đi. Người lớn thật khó hiểu!.... Thế tại bác lại bắt cháu phải ở nhà bác đến tận năm cháu 20 tuổi trong khi đến lúc đó cháu mới là vợ của bác?
- Vì bác nghĩ đó là thời gian mà bác cháu ta cần. Lúc đó cháu sẽ hiểu hành động của ta lúc này.

- Trời!... Thôi đc rồi! Cháu có thể thường xuyên về nhà chứ ạ?
- Thi thoảng thì đc. Còn thường xuyên thì ko nên. Vì kể từ bây giờ, cháu đã mang trong mình một trọng trách rất lớn. Đó là quán xuyến ngôi nhà này.
- Cháu á? Cháu… cháu biết gì mà quán xuyến ạ?
- Hì… Cái gì cũng cần có thời gian. Bác tin là cháu làm đc!

- Lại thôi đành vậy ạ. Còn nữa. Cháu… cháu vẫn đc gọi bác là bác chứ ạ? Đừng nói là bắt cháu phải gọi bác là chồng, anh yêu… hay đại loại cái gì như thế đấy nhá. Cháu… cháu ko gọi đâu! – Nó vừa dứt lời chợt mọi người cười ồ lên vì sự ngây ngô và đúng là trẻ con của nó.
- Cháu yên tâm. Chúng ta cứ gọi nhau như thế này cho đến khi cái hợp đồng kia trở nên vô hiệu và đc thay thế bởi một tờ đăng kí kết hôn.
- Dạ??? – Cái mặt nó lại đần thối ra.

- Gìơ cháu đã đồng ý chấp thuận và kí hợp đồng đc chưa?
Nó cầm cây bút, ngay lúc này đây, trước mặt nó là bản hợp đồng - tờ giấy mang cả định mệnh của đời nó. Nếu nó đặt bút kí tên, cuộc đời nó sẽ bước vào một bước ngoặt mới, nó ko biết là tốt đẹp hay là một sự lựa chọn sai lầm nữa. Đôi tay nó chợt run lên, nó nhớ tới những lời Huy Vũ nói: “Vậy thì kể từ giây phút này, tôi và you là kẻ thù, đúng như những gì mà you muốn!”. Nó thấy mọi chuyện bắt đầu rắc rối, nó… nó ko biết những ngày tháng sau này chung sống với Huy Vũ cậu sẽ ghét nó thế nào. Nhưng, còn ba mẹ nó. Nó… nó đã quyết định rồi mà. Những lời Huy Vũ nói ư? Mặc kệ nó ko thèm bận tâm. Kẻ thù ư? Thì từ trc đến giờ nó và cậu vẫn là kẻ thù mà.

Nó ngước đôi mắt lên nhìn bố mẹ nó, nó thấy họ đang che giấu một nỗi buồn. Cũng giống như nó thì phải. Nó mỉm cười, hít một hơi thật dài, bàn tay nó nắm chặt lấy cây bút và… Nó đã làm cái việc mà nó nghĩ, nó chẳng hề hối hận. Nó tự nguyện. Nó biết mình làm đúng, bởi nó biết duy nhất một điều là ít ra nó cũng là một đứa con gái ngoan, đứa con gái có hiếu.

Cuộc đời nó đã sang trang. Hạnh phúc hay Đau khổ? Niềm vui hay Nỗi buồn? Hãy để thời gian trả lời nhé!

****

Đêm nay là đêm cuối cùng nó đc ở trong căn phòng thân yêu suốt 16 năm trời của nó. Chỉ ngày mai thôi, nó sẽ sống trong một căn phòng xa lạ và… Nó chợt thấy khoé mắt mình cay xè. Giọt nước mắt vô tình rơi. Nó đã bảo là nó ko đc khóc rồi mà. Nó ghét bản thân nó. Tại sao nó lại yếu đuối đến thế? Nó là Trần Lệ Quân. Nó là con Cỏ đàn ông cơ mà!

Nó ngủ thiếp với con gấu bông trên tay. Một giấc ngủ chẳng ngon lành và êm đềm gì. Một giấc ngủ với đôi mắt sưng húp và mệt mỏi. Một giấc ngủ mà nó ko biết về ngày mai. Một giấc ngủ… với thấp thoáng hình bóng người mẹ, ngồi bên giường nhìn đứa con ngủ. Lại một lần nữa, có giọt nước mắt rơi…

****

Những tiếng rú ga, la hét ầm ĩ. Những chiếc xe phân phối lớn thi nhau lượn đường, khoe mình bằng những màn kĩ xảo đc dân tình cổ vũ phấn khích. Có một chiếc xe lao đi ầm ầm, tiếng gió tạt vào mặt vù vù, đằng sau cặp kính chắn gió là một đôi mắt đỏ ngàu. Tiếng la hét, reo hò ngày càng lớn. Lại một lần nữa thành phố thức trắng đêm!

****

- Cỏ! Trùi ui, nhớ tình yêu quá cơ! - Nhỏ Chins vừa thấy nó ở cửa lớp đã chạy vội ra, túm lấy hai tay nó dung dăng dung dẻ nói. Nhìn trông “phởn” quá trời!
- Thôi đi bà! Hum qua đi chơi với zai chứ có thiết gì đến bạn bè. Mà giờ nói nhớ, èo ơi ngượng mồm chưa kìa! - Nhỏ Gấu chặn họng nhỏ Chins.
- Ê này, đi chơi với zai ko có nghĩa là ko thiết bạn bè ná. Một ngày ko gặp người ta nhớ lắm chứ bộ. Cỏ! Đừng nghe lời con Gấu ná. Tui… là… tui… iu… bà lắm cơ! I love you… chiu chiu chiu…! - Nhỏ Chins lại chu mỏ khoe cái môi cong tớn của mình.
- Khiếp quá! Nhìn cái môi của bà như cái “tĩ vịt” ý! – Nó nhăn mặt nói.

- Ê ê ê… Tức rồi ná… Tôi tức rồi ná… Ứ thèm tình yêu với bà nữa.
- Lại tình yêu với mấy anh to cao đen hôi chứ gì? Kakaka!
- Còn lâu đi. Người ta tình yêu với nhỏ Gấu chứ bộ! Trời ơi, Gấu ơi tao yêu mày quá cơ!
- Thôi… thôi đi con Chins dở hơi này. Càng ngày tao càng sợ mày rồi đó.
- Á à…. Mày dám bảo tao dở hơi hả?.... Đứng lại… mày có thích chết ko?... - Nhỏ Chins sách guộc đuổi theo nhỏ Gấu chạy vòng quanh lớp. Những tiếng la thất thanh và kinh khủng vang ra từ cái miệng của hai đứa khiến cho cả lớp ai nấy cũng phải kinh hoàng.

Nó bật cười nhìn hai nhỏ bạn thân. Đúng là lúc nào nó cũng cảm thấy vui vì hai con bạn. Một đứa cực đanh đá nhưng luôn biết nghĩ tới người khác. Một đứa cực điệu đà và hám trai nhưng vô cùng ngây thơ (vô số tội!), nhí nhảnh và hồn nhiên.

****

Đứng trên ban công, ba đứa chúng nó ngồm ngoàm nhai táo trông thật ngon lành.
- Sao hôm nay Huy Vũ ko đi học nhỉ? - Nhỏ Chins than thở.
- Uk. Ko biết có việc gì. Hôm qua bà nghỉ, hôm nay lại đến Huy Vũ. Cũng buồn ghê!
- Chả đc nghe ông ấy trêu chọc với khen xinh… nhớ quá cơ!
- Khiếp! Lúc nào cũng thích khen xinh. Bà chết vì khen với tâng bốc mất thôi.
- Xí, thế đc khen xinh bộ bà ko thích?
-….

Nó lặng im, đưa mắt nhìn vào khoảng ko xa vời. Huy Vũ ko đi học vì giận nó sao? Huy Vũ sẽ đối xử với nó thế nào?.... Lại một cái thở dài… và mệt mỏi!






 
19/03/2010 08:03 # 8
kiochip
Cấp độ: 4 - Kỹ năng: 3

Kinh nghiệm: 12/40 (30%)
Kĩ năng: 1/30 (3%)
Ngày gia nhập: 16/12/2009
Bài gởi: 72
Được cảm ơn: 31
Dì nhỏ của tui (tiếp nè)


Nó lê bước một cách uể oải xuống hành lang trường. Cả buổi học ngày hôm nay nó chẳng vào đầu được cái gì. Cái đầu của nó cứ ong hết cả lên. Toàn là những suy nghĩ mông lung. Nó ko biết tí nữa khi trở về căn nhà mới nó sẽ đối mặt với Huy Vũ thế nào. Mà sao hắn lại ko đi học chứ. Điên thật. Ghét nó đến thế sao?... Hừ…. mà lúc nào hai đứa nó chả ghét nhau. Thôi mặc kệ hắn. Nó chẳng thèm quan tâm.

Mà đúng rồi. Mối quan tâm của nó lúc này là ông thầy giáo đẹp trai cơ. Chắc là ông ấy bây giờ khinh thường nó lắm. Một con nhỏ như nó lại đi lấy một người đáng tuổi bố mình thì sao ko khinh được chứ. Nhất là lại ko phải xuất phát từ tình yêu. Nếu như vậy chắc giờ nó chẳng thấy rằn vặt mình đến thế này. Mà sao ông trời cứ thích trêu đùa nó thế? Lần nào gặp ông thầy cũng là những lần nó chẳng thể nào ngờ. Từ một anh học sinh tốt bụng đến ông thầy giáo đẹp trai, giờ lại là em chồng tương lai của mình (em của vợ trc chồng mình có được coi là em chồng ko nhỉ? Thôi mặc kệ, gọi thế chắc cũng chẳng sai, nhỉ?), và ko biết sau này là gì nữa, biết đâu chồng cũng nên! Điên thật, nó lại suy nghĩ linh tinh cái gì rồi. Bây giờ nó mà gặp thầy thì chắc nó xấu hổ lắm, chẳng biết chui vào đâu.

- Lệ Quân, sao phờ phạc thế em?
Nó ngẩng mặt lên. Chúa ơi! Ngài đúng là tàn ác với con!
- Dạ… Em… em… Em chào thầy ạ! – Nó bật tiếng chào một cách bất thình lình khiến ông thầy cũng phải phì cười.
- Em chào thầy thế này chắc thầy cũng đến sớm mắc bệnh tim thôi.
- Em…
- Cô bé Lệ Quân lém lỉnh mà thầy biết đâu rồi?
- Dạ?
- Dám cả trèo tường vào trường mà giờ sao gặp thầy cứ ấp a ấp úng thế?

- Tại em giờ chả biết phải sử xự thế nào ạ!
- Về chuyện bản hợp đồng?
- Dạ!
- Uk, thật ra thầy cũng ko biết phải làm thế nào cho nó thật bình thường và tự nhiên. Tự dưng một cô học trò lại biến thành chị gái mình. Kể cũng hơi khó xử….. Nhưng thôi. Dẫu sao thì mọi chuyện đã rồi. Suy nghĩ tích cực lên em ạ!

- Thầy… thầy ko ghét em à?
- Sao lại ghét? Cô bé này hỏi kì quá! Thầy quý em lắm đó. Kể từ cái lần dám bắt thầy bé từ trên tường xuống đó. Trông thế mà nặng phết đó nha.
- Eò, thật chả đàn ông tẹo nào?
- Hả?
- Thì đó, em mới có 4mấy cân thôi mà thầy đã kêu nặng. Đàn ông con trai phải galăng, mình đồng da sắt chứ thầy.
- Và phải như em, ăn to nói lớn chứ gì?
- Thầy lại chọc em rồi! Tại em cá tính chứ bộ! He he….

Hai thầy trò nó cùng cười vui vẻ, cái ý nghĩ về ông thầy giáo chợt tiêu tan trong đầu nó. Nó chợt cảm thấy mến ông thầy này biết bao.
- Huy Vũ hôm nay ko đi học đúng ko em?
- Dạ vâng. Chắc cậu ta vẫn còn giận em!
- Uk, cũng có thể. Nó bề ngoài trông thế chứ bên trong thì có vẻ yếu đuối lắm. Nó cũng biết nghĩ cho mọi người đấy, nhưng…. Có lẽ tại chị Hai ra đi quá sớm! – Giọng ông thầy chợt nặng trịu.
- Thầy thương Huy Vũ lắm đúng ko?
- Hả? Hì… Cậu nào mà chả thương cháu chứ!... Thôi muộn rồi, để thầy đưa em về. À mà kể từ hôm nay em đến nhà chồng tương lai rồi hả?
- Thầy đừng có chọc em có được ko? – Nó gằn giọng. – Em ghét đó!
- Cô bé này thật là… Thôi được rồi: Thưa cô, tôi xin được mạo muội làm tài xế ko lương đưa cô về nhà mới. Ko biết ý cô thế nào?
- Tất nhiên là ta đồng ý rồi. Thời buổi kinh tế thị trường tiết kiệm đồng nào hay đồng ấy. (Được mấy K đi xe bus chứ bộ. Mua đc vài kái kẹo mút, ăn cả ngày!)

…..
Ông thầy dắt con BS ra đến cổng, lại cái giọng trịnh trọng:
- Để đảm bảo an toàn, đề nghị quý cô đội mũ bảo hiểm (đã đc kiểm định chất lượng) và thắt dây an toàn bằng cách ôm chặt người phía trc! (^^)
- Kòn lâu em mới ôm thầy ná! Em chỉ ôm mỗi tình yêu của em thôi.
- Chết thật! Đã có người yêu rồi hả?
- Hì hì, là hai nhỏ bạn thân của em đó. Nhỏ Gấu và Chins, à nhầm cái An Ly và cái Lâm Trang. Hai cái đứa mà quậy cả giờ hôm trc của thầy ý. Đứa đứng lên kêu thầy đẹp trai với đứa đặt biệt danh cho thầy là Thân Văn Thiết ý. Keke…
- Đúng là bạn bè có khác cùng quậy như nhau!
- Ê, thầy có thích em trừ lương ko hả, mà vẫn chưa chịu khởi hành? (nó cười toe).

Suốt dọc đường đi ko biết ông thầy pha trò gì mà nó cười sặc sụa. Mới mấy phút trước con trách chúa tàn ác, thế mà giờ… Ừ, như thế mới là Cỏ chứ!

****

Nó về đến ngôi nhà mới với sự chào đón nồng nhiệt của mọi thành viên… giúp việc trong gia đình. (Chả biết có giả tạo hay ko nữa!)
- Thưa cô chủ (chưa là vợ ông chủ chưa là bà chủ!) đã về. Mời cô chủ vào nhà thay quần áo, nghỉ ngơi và dùng bữa ạ. – Ông quản gia kung kính.
- Bác đừng gọi cháu như thế có đc ko ạ. Cháu kém bác nhiều tuổi mà. Bác cứ gọi gọi là Lệ Quân ạ. Hì hì… - Ông quản gia chợt cười hiền từ.

….
- Phòng cháu đây ạ. Còn có cả biển nữa cơ đấy. Hình con thỏ này xinh ghê bác nhỉ. Mua ở shop nào thế bác? – Nó mâm mê cái biển hình con thỏ treo phòng nó.
- Hả…???
- Hì hì… - “Tít tít…. Tít tít…” - Uả mà điện thoại bác kêu kìa.
- Ừ… Alo…
“ Người lớn có khác, để chuông điện thoại chả phong kách tẹo nào, ai đời lại đi dùng nhạc thế này. Hix hix…”

- Cô chủ cứ vào phòng thay quần áo nghỉ ngơi. Tôi phải xuống xem việc bếp thế nào. Đến chiều tôi sẽ dẫn cô chủ đi thăm các phòng.
- Dạ!

Ông quản gia tất tưởi đi. Nó mở cửa bước vào phòng. Hì hì… Trông cũng đẹp chả kém kái phòng thân yêu trc của nó. Mọi thứ được bày biện khá là phong cách, ko quá riêm rúa cầu kì hay đơn điệu. Nói chung là hợp chuẩn của nó. Chứ mấy cái kiểu phòng của tiểu thư công chúa là nó đại ghét. Đúng là chả nữ tính tẹo nào!

Thay đồ xong, nó mân mê đủ mọi thứ trong phòng như kiểu: bắt tay ta làm quen nhé! Kể từ bầy giờ… chúng mày là của tao! Chán chê, nó bước ra khỏi phòng. Chợt nó nghe thấy tiếng nhạc bài “Baby some more time”, đúng cái bài mà nó thích. Cứ thế, theo tiếng nhạc, nó bước lên cầu thang… Nó dừng lại tại một căn phòng chả biết là của ai. Khổ nỗi phòng ở đây nhìn phía ngoài cái nào cũng giống cái nào nên mới có biển treo phòng. Âý thế mà cái phòng này lại chả có biển gì hết. Nó ghé sát tai vào cánh cửa, vừa để nghe nhạc vừa dò xét xem có gì ở bên trong. Chợt mất đà, cái cửa hình như ko đóng bật ra, nó ngã nhào vào trong. Luống cuống vội đứng dậy. Nó kinh hoàng hét lớn!






 
19/03/2010 10:03 # 9
kiochip
Cấp độ: 4 - Kỹ năng: 3

Kinh nghiệm: 12/40 (30%)
Kĩ năng: 1/30 (3%)
Ngày gia nhập: 16/12/2009
Bài gởi: 72
Được cảm ơn: 31
Dì nhỏ của tui (tiếp nè)


Má ơi. Mặc quần áo vào đi! Đồ ko biết xấu hổ. – Nó vừa hét vừa lấy hai tay bịt chặt mắt lại.
- Này, ai mới là người ko biết xấu hổ ở đây chứ hả? Tự tiện vào phòng người ta lại còn chửi bởi.
- Tôi… tôi đâu có vào… Tự cái cửa nó mở ra đấy chứ! - Nó hé mắt ra rồi lại vội bịt mắt lại - Mà thôi, ông mặc quần áo vào đi.
- Tôi có mặc quần áo hay ko thì liên quan gì đến you? Tự tiện vô đây, tôi còn chưa hỏi tội you đâu đấy!
- Ông! Ông mặc vào đi. Hu hu… tôi…. Tôi ko biết đâu!
- Kệ you! Tôi cứ thích mặc thế này đấy! – Huy Vũ đắc chí trong bộ dạng cởi trần mặc quần đùi! - Thời tiết mùa này mà còn mặc như thế! À quên có điều hoà rồi mà! (chắc chắn có vài người tưởng bở! hì hì)

- Tôi… tôi ko thèm nói chuyện với ông nữa! – Nó ôm mặt chạy thẳng ra ngoài. “Cốp” – nó va phải cái cánh cửa phòng chết tiệt. Hu hu. Tức quá! Vừa tức vừa đau, lại vừa xấu hổ. “Cái tên này, con trai lớn từng ấy tuổi rồi mà đi mặc mỗi cái quần ngắn cùn cỡn, chưa kể lại còn mỏng dính nữa chứ! Đồ vô duyên, đồ dây thần kinh chập mạch! Hix, mình đến đau mắt mất thôi, phải tra ngay thuốc nhỏ mắt mới được! Ôi xấu hổ chết đi được. Bố mẹ ơi…. Con bắt đầu thấy sợ rồi! Hu hu…)

****

Nó lết xuống đến phòng ăn, vừa nhìn thấy Huy Vũ, nó đang định quay bỏ đi thì chợt bị cậu ta chặn lại.
- Định chuồn hả? Ngày đầu tiên về nhà chồng mà đã thích bỏ bữa à?
Nó quay đầu lại, mỉm cười đầy tự kiêu:
- Ê này nhóc, Dì sao lại phải bỏ bữa chứ. Dì phải có bổn phận chăm sóc cho Con mình chứ. Nhóc nhỉ?
- You…

Nó tiến tới bàn ăn, kéo ghế và ngồi xuống một cách thản nhiên.
- Chà, nhiều đồ ăn gớm!
Chợt như sực nhớ ra một điều gì:
- Uả, bác… bác Trịnh ko ăn cơm hả bác?
- Dạ thưa ông chủ sáng nay vừa phải đi công tác Hà Nội vài ngày nữa sẽ về ạ.
- Hì hì… Vậy cũng tốt!
-???

- Chồng đi công tác mà có vẻ vui sướng nhỉ?
- Tất nhiên rồi. Thế là được tự do hẳn mấy ngày liền. Ôi Tự Do muôn năm! Hà… hà… hà… (điệu cười đầy man dợ)
-???

****

- Cô cậu đi đường cẩn thận ạ!
- Dạ…! – Nó dắt chiếc xe đạp mới toanh, quà của ông Trịnh tặng nó ngày đầu tiên về đây. Dù chả thích thú tẹo nào nhưng nó vẫn phải tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Hơn nữa, nó ko muốn mọi người ở đây biết là nó ko biết đi xe đạp! Chắc người ta sẽ cười nó thối mũi mất!

….
- Lên xe đi, đứng cổng làm gì? – Huy Vũ thắc mắc khi thấy nó cứ dắt xe đứng cổng mãi mà chẳng chịu đi.
- À… ờ… Tôi quên đồ. Ông cứ đi trc đi, tí tôi đi sau. – Nói rồi nó giả bộ dựng xe, quay vào nhà.
- Đúng là đồ con gái. Làm gì cũng lề mề. Chuẩn bị bao lâu thế mà giờ vẫn quên được đồ! Thôi tôi đi trc, mặc kệ you đi sau! – Huy Vũ lao lên con địa hình phi thẳng. (Có lẽ có người sẽ hỏi, sao Huy Vũ ko đi xe máy: SH, BS hay đại loại là một lại xe máy sịn hay phân phối lớn nào đó, mà lại đi xe đạp. Nhưng ko phải hotboy nhà giầu nào cũng giống như nhau cả!)

****

Huy Vũ đứng chờ nó mãi mà chẳng thấy nó đâu cả. (Nói là ghét nó thế chứ thật ra, cậu cũng khá quan tâm tới nó!). Ko thể chờ được nữa, cậu quyết định quay xe quay lại. Giật mình + khó hiểu. Cậu thấy nó đang vô cùng khổ sở với con xe đạp: Leo lên lại leo xuống, hết dắt xe lại bực mình dừng lại, nhăn nhó trông đến là thảm hại.

- Này, you làm trò hả? Mọi người đang nhìn ghê quá kìa.
- Ơ… Ông đi rồi mà sao lại quay lại thế?
- Tại mãi mà chẳng thấy you đâu, sợ có chuyện gì xảy ra thì khó ăn khó nói với baba.
- Ông cũng tốt quá nhờ!
- You ko bít đi xe đạp đúng ko?
- Ai…. Ai bảo ông thế? Sao tôi lại ko biết đi xe đạp chứ?
- Vậy sao you ko đi mà cứ dắt bộ thế?... Hay sợ hỏng xe mới? – Huy Vũ móc nó.
- Uk, tôi ko biết đi đấy? Sao? Nực cười lắm à?

- Ko! You nghĩ thế à? Thật vớ vẩn. Mà you lại muốn muộn học nữa hả?
- Ông đèo tôi?
- Thế you đi bộ nhá?
- Ko!... Ko đâu. Tôi mỏi chân lắm rùi. Dắt xe rõ mệt à? Nhưng… cái xe này thì làm thế nào?
- Thì tìm chỗ gửi chứ sao!

****

- Chết rồi, muộn mất 5 phút rồi.
- Vậy mọi lần you vào trường kiểu gì?
- Lần trc ông cũng vào muộn, thế ông vào kiểu gì?
- Lần ấy ko thấy ông bảo vệ đâu, cứ thể trèo cổng vào. Nhưng hôm nay có vẻ ko dễ chơi… Ông ấy đang ngồi kè kè đọc báo thế kia, mọc cánh may chăng mới vào nổi!
- Thì vẫn còn đường khác mà, chuyên gia ở đây ko biết sao! – Nó hếch hàm ra hiệu đi theo nó.

….
- Ông leo lên trước rồi nhảy xuống. Sau đó đỡ túi sách cho tôi.
- Sao phải đỡ, you cứ ném nó luôn vào cùng với cặp sách của tôi.
- Ko. Túi của tôi ko ném đc. Ông lằng nhằng thế nhỉ. Bảo sao thì cứ làm đi. Vào đc trong thì đợi tôi trèo lên rồi đỡ tôi xuống. Ok.
Huy Vũ đành phải nghe theo lời nó. Đúng là lợi thế người cao có khác, cậu ta lấy đà, vít một cái là đã ở bên trong một cách ngon ơ. Trong khi nó lại biện pháp thủ công ì ạch kê đá.

- Này, đỡ lấy cái túi của tôi này. Cấm để rơi xuống đất đó! - Dứt lời nó quẳng cái “bụp” túi sách của mình vào trong. Huy Vũ chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì ăn nguyên cả một túi sách nặng trịch vào người, đau điếng. (nguyên nhân của sự nặg trịch là bởi sự tồn tại của 6 quả táo tầu to tướng trong túi sách, nó, Chins, Gấu mỗi đứa 2 quả mà!) - Đỡ đc rồi chứ?
- Được… rồi! – Huy Vũ tím mặt vì đau.

Nó ngó nghiêng xem có ai lảng vảng gần đấy ko, hoặc ít nhất là một ánh mắt lạ từ một trong bất kì ngôi nhà nào ở gần đây, rồi trèo lên mấy tảng đá, tay bám chặt lấy bờ tường, dang chân, nâng mình… và túm chặt cái váy đồng phục (nguyên nhân của việc đánh mắt quan sát vừa nãy, oái oăm thật những lần nó phải trèo tường vào trường là y như rằng là những lần nó phải mặc đồng phục!!!) khi leo đc lên bờ tường:
- Ê này, cấm nhìn lên!
- Ko nhìn thì đỡ you kiểu gì? Mà you chả túm chặt thế kia có muốn nhìn cũng ko đc!
- Đã bảo ko là ko mà.
- Thì hôm qua you chả đc nhìn thấy nội y của tôi rồi thây. Gìơ tôi nhìn lại cũng coi như là công bằng chứ sao!
- Này! Cấm nhắc tới cái chuyện hôm qua đấy. Thôi nhắm mắt lại đi!

Huy Vũ nói thế chứ cậu cũng ngại lắm, nhắm mắt rõ là chặt. Nhìn cái mặt nhăn nhúm như ông già khiến nó buồn cười lắm nhưng vẫn phải cố nhịn.
- Chuẩn bị đi! Tôi nhảy này!... Nào… 1 – 2 – 3…. NHẢY!!!!!!

“Uỵch” – Nguyên một vật thể lạ nặng hơn 40 ký rơi từ trên cao xuống, nằm ngày trên một vật thể lạ nặng 50 ký. Huy Vũ ko biết tay mình đang chạm phải kái gì: mát mát, mịn mịn….

- Á! Bỏ ngay cái tay của ông ra khỏi mông tôi. Sao ông dám ôm mông tôi hả? – Té ra là Huy Vũ chạm phải mông nó. Cậu cuống quýt rút tay ra khỏi và đẩy vội người nó ra khỏi người mình. “Bụp” – Nó bị Huy Vũ đẩy ngã sang một bên. – Ông làm cái gì thế hả? Sao lại đẩy tôi ngã? – Nó gắt lên.
- Tôi… tôi… Tại you nặng quá, đè hết lên người tôi, ai mà chịu được! “Mình làm sao thế này, đây đâu phải là lần đầu tiên mình chạm phải con gái chứ. Nhưng sao mình cứ có cảm giác run và xấu hổ thế này. Khó hiểu thật!...”

- Bẩn hết cả váy tôi rồi. – Nó nhăn nhó đứng dậy phủi váy áo.
- Thì quần áo tôi cũng bẩn chứ bộ. – Huy Vũ đứng dậy chìa quần áo cho nó xem.
- Thì ai bảo ông có mỗi việc đỡ người ta thôi mà cũng ko đỡ nổi.
- Tại tôi phải nhắm mắt lên mới ko biết you nhảy thế nào mà đỡ.

- Thôi, mau vào lớp đi. – Nó lấy túi sách và hùng hổ bước đi.
- Này, you con gái mà sao dáng đi xấu tệ!
- Hả???
- Mặc váy mà chân cứ dạng háng thế kia, trông khó coi lắm!
- Thì tôi vẫn đi thế mà!

Huy Vũ vội chạy tới chỗ nó.
- Ngực phải ưỡn ra - Cậu lấy tay đánh đánh vào lưng nó - Bụng phải thóp lại, mông đẩy ra đằng sau…
- Thế này là “ngực tấn công mông phòng thủ” à?
- Ko biết, nói nhiều thế?...Gìơ thì chân khép lại và đi đi…

Nó đi đc vài bước thì nhăn mặt:
- Eò khó đi lắm! Chả tự nhiên tẹo nào! Trông như con tôm ấy! Ko đi đâu…. Thôi mặc kệ, đi vào lớp thôi.
Huy Vũ ngao ngán, con gái gì mà chả nữ tính tẹo nào! Chán thật!
- Ê này, đi thế này phải ko? Hà hà…. Hà hà….

Cậu ngẩng lên thấy nó làm dáng y như lúc cậu dạy nhưng bước đi thì uốn éo, mông đánh liên tằng. Cậu chỉ còn biết lắc đầu nhìn nó. Lần đầu tiên cậu thấy một đứa con gái có dáng đi xấu đến thế! Nhưng dưới những tia nắng sớm, những cơn gío nhẹ, mái tóc nó cứ bay bay cùng với nụ cười tươi rói đẹp như ánh mặt trời khiến cậu ko khỏi phải xuyến xao. Nhìn nó trông thật đẹp!






 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2020