Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
19/09/2022 23:09 # 1
vutmaihoa
Cấp độ: 15 - Kỹ năng: 1

Kinh nghiệm: 45/150 (30%)
Kĩ năng: 1/10 (10%)
Ngày gia nhập: 03/03/2021
Bài gởi: 1095
Được cảm ơn: 1
VỀ "LỐI SỐNG GIẢN ĐƠN" - CHỈ TẬP TRUNG VÀO NHỮNG GÌ LÀ TỐT NHẤT ĐỐI VỚI BẠN


“Bạn thấy đấy, bí mật của hạnh phúc không nằm ở việc nỗ lực có được nhiều hơn, mà ở việc phát triển khả năng tận hưởng ít hơn.” ~ Socrates

Khi tôi và Hans chuyển từ Chicago đến Ann Arbor, chúng tôi có ước muốn sống trong một ngôi nhà có sân rộng để có thể trồng hoa và nuôi một chú chó.

Có hai nguyên nhân làm tôi có mong muốn như vậy. Thứ nhất, tôi đã từng sống trong một trang trại và chúng tôi luôn có một hoặc hai chú chó. Thứ hai, tôi đã sống ở căn hộ ba tầng ở Chicago trong một thập kỷ vừa qua, thế nên tôi đã sẵn sàng có cho mình một khu vườn.

Không những thế, chúng tôi còn mong muốn nhiều điều khác, bao gồm nơi ở có đủ không gian để sống và nhà để xe. Và tôi nghĩ mặt bàn bằng đá granit có thể là thứ chúng tôi.

Sau khi xem xét rất nhiều ngôi nhà, chúng tôi đã tìm thấy nhà của mình. Theo tiêu chuẩn ngày nay, nó thực sự rất nhỏ với diện tích 1.400 sqft (so với kích thước trung bình của ngôi nhà là 2.500 sqft).

Nó có một phòng khách, một phòng gia đình, một phòng ăn và nhà bếp. Ngoài ra, nó còn có bốn phòng ngủ và hai phòng tắm. Chúng tôi không có con nên mỗi phòng có hai phòng ngủ và một phòng tắm.

Chúng tôi đã dùng một phòng cho văn phòng tại nhà của tôi, một phòng cho việc tập thể dục, một phòng ở cuối nhà để Hans xem khúc côn cầu…

Dường như có một căn phòng riêng được chỉ định cho mọi hoạt động có thể xảy ra. Và với rất nhiều phòng để lựa chọn, thật ngạc nhiên là chúng tôi đã từng ở cùng một phòng vào cùng một thời điểm.

Lấp đầy không gian

Lẽ phải thông thường nói rằng khi bạn có không gian, bạn sẽ lấp đầy nó. Và chúng tôi đã làm nó.

Chúng tôi mang đồ đạc từ Chicago và cũng mua đồ nội thất ở Ann Arbor. Ở đó, chúng tôi đã đến các cửa hàng gia dụng và dụng cụ. Chúng tôi đã mua rất nhiều thứ để lấp đầy không gian.

Liệu chúng tôi có cần tất cả những thứ đó hay không thì chúng tôi vẫn chưa thực sự nghĩ đến. Đơn giản là chúng tôi có không gian và nó cần phải được lấp đầy (hoặc do tôi đã nghĩ lại sau đó).

Nhưng một điều buồn cười đã xảy ra khi chúng tôi đến nơi ở mới sau nhiều năm sống ở chung cư. Chúng tôi nhận ra một vài điều mà đáng lẽ phải phát hiện từ sớm.

Đầu tiên, chúng tôi ghét công việc sân bãi. Việc cắt cỏ giống như một sự lãng phí lớn của một buổi chiều cuối tuần. Tôi quên mất rằng tôi không thích đổ mồ hôi, bị bẩn và mệt mỏi như thế nào trên đất.

Và một chú chó? Vâng, chúng tôi thực sự muốn có một chú chó để cưng nựng và yêu thương. Sẽ thật dễ dàng nếu chỉ tập trung vào sự tuyệt vời của việc có một chú chó đen Lab…

Nhưng khi chúng tôi bắt đầu nhận thấy sự khác biệt giữa mong muốn có một ngôi nhà sân rộng và thực tế, chúng tôi phát hiện ra giấc mơ nuôi chó cũng giống như vậy.

Cảm giác tự do là như thế nào?

Chúng tôi dần chấp nhận điều này về bản thân: Càng ít cam kết và nghĩa vụ trong cuộc sống, chúng tôi càng cảm thấy tự do - và hạnh phúc hơn.

Ban đầu, tôi phải thừa nhận điều này thực sự không thoải mái. Tôi lo lắng rằng việc mình không muốn có quá nhiều trách nhiệm và nghĩa vụ làm cho tôi kém trưởng thành hơn.

Nhưng ngay khi tôi có suy nghĩ đó, điều bất ngờ đã xuất hiện và tôi đã thốt lên CÁI GÌ?

Bởi vì tôi đã nhận ra rằng trở thành một người trưởng thành là biết bạn là ai, điều gì khiến bạn cảm thấy thoải mái về bản thân và bình yên trong tâm trí — và sau đó thiết kế cuộc sống của bạn xung quanh những gì đúng với mình.

Trong nền văn hóa tiêu dùng ngày càng tốt hơn của chúng tôi, thật dễ dàng để tiếp thu tất cả các thông tin về những gì chúng ta phải muốn và phải có. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn nhận được những thứ đó và… meh… chúng không tạo được tiếng vang. Rồi sau đó thì sao?

Vì đó là những gì đã xảy ra với Hans và tôi.

Mọi thứ nhìn từ bên ngoài thì rất là tuyệt, nhưng chúng tôi cảm thấy không ổn lắm. Chúng tôi đã mất một lúc để tìm ra sự khác biệt giữa những gì chúng tôi mong muốn và những gì chúng tôi thực sự muốn.

Do đó, sau năm đầu tiên trong nhà, không có hoa nào được trồng. Chúng tôi đã trả tiền cho người khác để chăm sóc bãi cỏ. Và tôi chắc rằng sẽ cưng nựng những chú chó của người khác bất cứ khi nào tôi có cơ hội.

Nhưng… chúng tôi không thể biết những gì chúng tôi biết bây giờ: Chúng tôi không phải là kiểu người luôn sống trong nhà. Hoặc kiểu tạo cảnh vào cuối tuần. Bên cạnh đó, chúng tôi là những người yêu chó chứ không hẳn là những người nuôi chó thực sự.

Thế bây giờ thì thế nào?

Hans và tôi bắt đầu một cuộc hội thoại:

Nếu chúng ta không phải chủ nhà, chúng ta là ai?

Nếu chúng ta bắt đầu có những mối quan hệ khác bên ngoài và những điều tương tự, điều đó có nghĩa là gì?

Nếu chúng ta im lặng về cách chúng ta phải sống và những gì chúng ta muốn, thì điều gì chúng ta nghe thấy được thực sự đúng với chúng ta?

Chúng tôi bắt đầu nhận ra rằng cả hai muốn ít hơn. Ít không gian hơn và ít mọi thứ hơn. Ít việc nhà hơn và ít sửa sang hơn. Ít chi phí hơn và ít trách nhiệm hơn.

Nếu bạn là người sống đơn độc, việc thực hiện thay đổi cuộc đời có thể là một quyết định cá nhân. Nhưng khi bạn là đối tác của nhau, nó sẽ là một thỏa hiệp khó khăn nếu một trong hai người muốn sống ở ngôi nhà lớn và người kia muốn sống trong một ngôi nhà nhỏ.

May mắn thay, tôi và Hans đều cùng quan điểm: Chúng tôi đã có một danh sách ngắn các mong muốn mới

Điều này có nghĩa là cả hai muốn giảm đáng kể diện tích ngôi nhà của mình. Chúng tôi đã có một lựa chọn tỉnh táo để xác định “đủ” cho bản thân.

Chúng tôi đã từ chối “càng nhiều càng tốt” như một mặc định và thực sự suy nghĩ về việc chúng tôi cần bao nhiêu không gian để thoải mái và việc muốn dọn dẹp bao nhiêu phòng.

Tóm lại, chúng tôi đã đi từ một ngôi nhà rộng 1.400 sqft đến một phòng khách sạn rộng 300 sqft (chúng tôi ở trong sáu tháng khi căn hộ của chúng tôi đang được xây dựng) và sau đó nơi ở hiện tại của chúng tôi rộng 733 sqft. Chúng tôi có nhà bếp, phòng khách, phòng ngủ và phòng tắm.

Và tôi có thể thành thật nói rằng cả hai người chúng tôi chưa bao giờ hạnh phúc hơn lúc này. Trên thực tế, Hans và tôi nói đùa rằng chúng tôi có thể ở một căn nhà nhỏ hơn nữa, có lẽ là 500 sqft. Nhưng hiện tại, diện tích mà chúng tôi đang sống là một diện tích lý tưởng.

Chúng tôi muốn thuê, không phải sở hữu.

Quyền sở hữu nhà từ trước đến nay là thứ bạn mong muốn, tiết kiệm và phấn đấu. Đối với tôi, thuê một căn hộ tương đương với tự do. Tự do khỏi việc sửa sang nhà cửa, cũng như có quyền tự do quyết định vào tháng tới tôi muốn chuyển đến Denver hay Thụy Điển.

Mặt khác, quyền sở hữu nhà làm bạn có cảm giác bị trói buộc, ít tự do hơn.

Tôi thường được hỏi: Bạn có cảm thấy mình đang lãng phí tiền thuê nhà không? Bạn có nghĩ rằng bạn sẽ hối tiếc vì đã không sở hữu một ngôi nhà không?

Câu trả lời của tôi: Chưa hề nghĩ tới và không bao giờ. Chúng tôi trả tiền thuê nhà để mua một lối sống phù hợp với bản thân. Và khi chúng tôi không sở hữu nó, sự yên bình hàng ngày là vô giá.

Tất nhiên, tôi không cho rằng việc thuê nhà sẽ tốt hơn việc mua nhà. Tôi chỉ đang nói với những gì tôi nhận ra là đúng với tôi — ngay cả khi nó đi ngược lại với nhận thức của nhiều người.

Chúng tôi muốn ít hơn.

Khi bạn giảm một nửa diện tích không gian sống của mình, bạn sẽ cần thực hiện điều tương tự với đồ đạc của mình. Trong trường hợp của mình, chúng tôi cũng đã từ bỏ một nhà để xe, điều này đồng nghĩa với việc giảm đáng kể tài sản của chúng tôi.

Trong một không gian sống nhỏ hơn, mọi vật trong nhà đều phải có lợi ích. Diện tích nhỏ nhất thiết phải nâng cao tiêu chuẩn cho những vật trong nhà của bạn.

Tôi thấy những câu hỏi này hữu ích để quyết định thứ gì nên giữ lại so với thứ gì nên loại bỏ:

Tôi có thích nó không? Cái này có đẹp không? Nó có mang lại cho tôi hạnh phúc không?

Công dụng của nó là gì? Tôi có sử dụng nó không?

Nó có giúp tôi hơn không hay lại làm tôi nhớ về quá khứ?

Tôi giữ nó vì đó là trách nhiệm?

Tôi có đồng ý với cái giá phải trả để sở hữu nó không — chi phí bảo trì, thời gian vệ sinh, chi phí bảo hiểm,...?

Tôi cũng chú ý về việc cắt giảm: Đồ vật không chỉ là đồ vật.

Chúng ta có tất cả các loại mối quan hệ phức tạp với những thứ chúng ta sở hữu. Trên thực tế, đôi khi ta có cảm giác những thứ ta có, chúng đang sở hữu ngược lại chính chủ nhân của chúng.

Khi chúng tôi quyết định cắt giảm, tôi nhận ra rằng tôi phải ngừng việc mua sắm nhiều thứ để bản thân cảm thấy tốt hơn khi buồn . Thật dễ dàng để nhồi nhét cảm xúc với mọi thứ. Họ không gọi đó là “liệu ​​pháp mua sắm” không mục đích.

Tôi cũng đã phải gỡ rối mối quan hệ của tôi với đồ thuộc về mình. Ví dụ, nếu tôi bỏ đi một thứ mà bà tôi đã cho tôi, điều đó có nghĩa là tôi không yêu bà? Tất nhiên là không, nhưng nó có thể là một thách thức để nhìn vào các đồ vật một cách khách quan và tách những gì liên quan tới con người ra khỏi đồ vật.

Chúng tôi muốn sống trong một trung tâm thành phố có thể đi bộ được.

Khi chúng tôi quyết định cắt giảm, chúng tôi đã may mắn được sống trong một thành phố có khả năng đi lại tuyệt vời. Trên thực tế, Ann Arbor thường được đánh giá là một trong những cộng đồng dễ đi bộ nhất trong cả nước.

Chúng tôi muốn có thể đi dạo đến một nhà hàng gần đó để ăn tối vào thứ sáu và đi bộ đến chợ nông sản vào sáng thứ bảy. Chúng tôi cũng muốn có thể đi bộ đến bưu điện, thư viện, quán cà phê và rạp chiếu phim.

Tất cả chúng ta đều coi trọng những thứ khác nhau, vì vậy khả năng đi bộ sẽ không nằm ở đầu danh sách của mọi người.

Vì vậy, điều quan trọng là dành thời gian để xem xét điều gì là cần thiết nhất và có chủ đích về kiểu cuộc sống mà bạn tạo ra xung quanh điều đó.

 

 




 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2022