Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
31/03/2011 13:03 # 1
khucthuydu
Cấp độ: 4 - Kỹ năng: 4

Kinh nghiệm: 12/40 (30%)
Kĩ năng: 2/40 (5%)
Ngày gia nhập: 03/03/2011
Bài gởi: 72
Được cảm ơn: 62
"Trong thảm hoạ nước Nhật, con học được cách yêu thương..."


Thứ Hai, 28/03/2011 - 12:16

 

“Trong thảm họa nước Nhật, con học được cách thương yêu và hy sinh”
(Dân trí) - Mẹ, lúc ở nhà, con chưa từng một lần nói yêu mẹ, cũng chưa từng làm được điều gì cho mẹ vui lòng. Kỳ lạ thay, đang ở nước Nhật, chứng kiến những thảm họa khủng khiếp, con đã học được cách yêu và cách hy sinh, mẹ ạ.

 

 Mẹ,

Từ nhỏ, được bố mẹ lo cho một cuộc sống đầy đủ nên con chẳng chịu học hành, chưa có ý chí phấn đấu. Tốt nghiệp cấp 3, con cũng không chịu thi đại học, tự ý tung hô con đường của riêng mình. Con học những gì con thích, làm những gì con cho là hay ho, không cần biết tương lai phía trước sẽ ra sao mà thực sự, con cũng chẳng biết sau này mình sẽ làm được gì.  

Ở cái tuổi ương ương, xanh xanh ấy, lúc nào con cũng muốn chứng tỏ bản thân mình đã lớn, cho rằng việc của bản thân mình là quan trọng. Con biết đâu rằng sự ích kỷ của mình đã nhiều lần làm tổn thương đến mẹ. Mỗi lần cãi lại mẹ, đối đầu với mẹ, làm mẹ khóc, là mỗi lần con thấy cái tôi của mình được nâng lên.  

Con luôn đòi hỏi bố mẹ phải quan tâm, chăm sóc con nhiều hơn nữa. Con thấy mình chưa đủ hạnh phúc. Nhưng lúc đó làm sao con biết từ khi lấy nhau, sinh con ra, bố mẹ đã phải lao vào làm ăn, buôn bán dù thâu đêm suốt sáng không ngủ để lo cho con một cuộc sống thừa cơm ăn áo mặc. Nhưng con vẫn yêu cầu bố mẹ phải dành thời gian cho con nhiều hơn nữa.  

Nhưng bố mẹ biết không, từ khi con sang đây, bắt đầu cuộc sống tự lập, con mới hiểu thất bại lớn nhất của cuộc đời là làm cho bố mẹ mình đau khổ. Ở nơi đất khách quê người, con vừa làm vừa học tập, con mới hiểu thế nào là nỗi lo cơm áo gạo tiền. Không đi làm sẽ không có tiền trả tiền nhà, tiền gia, điện, nước và tiền ăn. Rồi còn cả tiền học nữa. Giờ con mới hiểu 18 năm con đi học là 18 năm mẹ quay cuồng vì mối lo này, và tất cả là vì con.  
 
Đặng Minh Thảo (hàng cuối, thứ 2 từ phải sang) cùng các bạn người Việt và các em người Nhật ở thành phố Kitakyusyu đi quyên góp ủng hộ người dân vùng thảm họa.

Nước Nhật đã làm con thay đổi nhiều lắm mẹ ạ. Nhìn họ, con đã biết chăm chỉ làm việc, có tinh thần trách nhiệm. Từ suy nghĩ “bố mẹ phải làm gì cho con”, con đã biết nghĩ ngược lại “con đã làm được gì cho bố mẹ, đã làm được gì để bố mẹ có thể tự hào về con”. Và con đã hành động rất khác trước đây. Những thành quả nay con có được tất cả đều quá bé nhỏ và đơn giảm với nhiều người, nhưng con muốn dành mọi điều cho bố mẹ.  

Rồi con chứng kiến bao mất mát mà thiên tai bỗng chốc giáng xuống con người: hình ảnh những công trình kiên cố bao công xây dựng bỗng dưng chỉ là đổ nát và đổ nát, những người mẹ để tuột mất con trong thảm họa, những em bé không còn gia đình đưa đến dự lễ tốt nghiệp, những bát súp đong đầy tình người trong khốn khó…. Dù chỉ qua truyền hình, nhưng con cảm nhận chết chóc và đổ vỡ hiển hiện nhiều nơi. Hàng nghìn người vẫn phải sống trong các trung tâm tạm trú. Khó khăn, thiếu thốn mọi bề, trong khi mối nguy hiểm hạt nhân vẫn còn lơ lửng.  

Ở quê nhà, bố mẹ và người thân đang lo lắng gọi điện giục con về, nhưng bố mẹ đừng lo. Nơi con ở là tỉnh miền nam, cách khu vực đông bắc và Tokyo hơn 1.200km, nên mẹ yên tâm. Dù người Nhật đang đối mặt với thời khắc kinh khủng nhất, nhưng với lòng kiên trì và tính cách chăm chỉ lao động của người Nhật, nước Nhật sẽ lại hồi sinh. 

Cũng chính đây là lúc con học hỏi được rất nhiều đức tính quý giá của tính cách Nhật, càng gắn bó với xứ sở này, nên con càng không thể về. Con tiếp tục phải ở lại đây, học tập, làm việc như những người Nhật, cùng chung tay góp sức xoa dịu một phần nỗi đau của bao người và cả những khó khăn của các bạn ở vùng Tokyo và Đông Bắc nữa.  

Có những điều quý giá ta có mà không biết. Có những điều quý giá mà khi mất đi rồi, ta mới biết. Trong thảm họa với người Nhật, con đã học được rất nhiều, và đặc biệt là biết những gì với mình là quý giá. Dù hơn 18 năm qua, con chưa từng nói một lần, nhưng bây giờ con muốn nói: Con yêu bố mẹ hơn tất thảy trên đời. 

Con gái của bố mẹ
        Đặng Minh Thảo
            Sinh viên năm I Đại học Công nghiệp Kyusyu, Fukuoka

P/S: Bài sưu tầm bạn nhớ đưa nguồn bài viết vào nha bạn.
MOD: KEM_VITA37
 
 


tương lai ta đấy


 
Các thành viên đã Thank khucthuydu vì Bài viết có ích:
23/05/2011 10:05 # 2
kkeishi
Cấp độ: 2 - Kỹ năng: 2

Kinh nghiệm: 13/20 (65%)
Kĩ năng: 2/20 (10%)
Ngày gia nhập: 22/05/2011
Bài gởi: 23
Được cảm ơn: 12
Phản hồi: "Trong thảm hoạ nước Nhật, con học được cách yêu thương..."


 BE STRONG JAPAN

When I see those dire pictures
I can cry just in dismay
For courage and the the strength you need
For help and hope I pray

Many faces marked by sorrow
But many people are aware
They all bard together
Yes we are here to share

There’s always someone left for us
Something worth to fight it out
Bear up and you’ll live to see
Magic moments without doubt

Life and earth are nature
So rich and so pure
How often it looks cruel
But we are happy to endure

When some major things are lost
We are nerveless and alone
But you are not the only one
When it’s time to say goodbye
We’ll stand together and back you up

You are not alone

When I see those dire pictures
I can cry just in dismay
For courage and the the strength you need
For help and hope I pray

Now it’s tough times you’re going through
But you’ll keep your spirits up
We all count our blessings
We don’t give you up

When some major things are lost
We are nerveless and alone
But you are not the only one
When it’s time to say goodbye
We stand together and back you up

You are not alone

Million thoughts are with you
While someone’s singing this song

You are not alone
cac ban nhật bản.tôi thu su kinh phuc su kien cuong cua các ban.



impossible


 
Các thành viên đã Thank kkeishi vì Bài viết có ích:
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2023